Thứ sáu, 15/11/2013, 10:59 (GMT+7)

Tất cả ở một chữ 'duyên'

Đối với mình, kết hôn không là sản phẩm của sự hiếu thảo hay để thỏa lòng mong mỏi của người xung quanh. 

Hoàng Yến Anh

Lâu rồi mẹ không nhắc mình điệp khúc "Lấy chồng đi“ nữa (không biết vì lý do gì).  Nhưng lũ bạn học ngày xưa sau vài năm nhắc khéo không thành thì chuyển sang đá đểu: "Sao mày mãi mà vẫn chưa có người yêu nhỉ?“ (Yêu lũ bạn của mình thế cơ chứ!). Đem câu hỏi này đi hỏi một vài người thì toàn nhận được những câu trả lời đại loại như: "Ai bảo cô giỏi quá làm chi“, "Em trai chị nó không dám yêu em vì em cá tính quá“ hay "Đàn ông không thích những người phụ nữ quá mạnh mẽ đâu mày ạ“… Tóm lại là do mình hết (dù thực tế có khi không hẳn là như vậy). 

Thực ra thì phụ nữ ai cũng muốn yêu thương và được yêu thương, nhưng cái chữ "tình" nó rắc rối trăm bề, đưa ra để mà phân thích thì có viết chục cuốn Roman cũng không hết. Mình nghĩ mọi thứ một phần là do duyên số, một phần là do cách sống của bản thân. Mình không phải là dạng yêu nhiều, nhưng sau mỗi cuộc tình, mình thấy mình lớn và trưởng thành hơn một chút, biết chấp nhận một vài điều, biết buông trôi một vài thứ và quan trọng hơn cả là biết cách yêu thương bản thân mình nhiều hơn và không bao giờ ruồng rẫy bản thân. Nhiều năm sau đó nhìn lại thấy mọi thứ nhẹ tênh, cảm giác đó có được có lẽ là bởi trong lúc yêu mình đã luôn là đứa sống hết mình, thủy chung, đàng hoàng, tử tế và vì thế cho nên không bao giờ mình hối tiếc những năm tháng đó, dẫu có thể nó đã từng lấy đi của mình nhiều nước mắt. Nhưng tình yêu mà, nhiều khi phải đi qua khổ đau mới hiểu được chân lý của nó. 

heart5-2171-1384487388.jpg
 

Độc giả của mình vẫn thường hay hỏi mình rằng những bài viết của mình luôn thấm đẫm niềm lạc quan, vậy có bao giờ mình đau khổ hay tuyệt vọng. Thực ra thì mình đau nhiều chứ, chỉ là mình giữ nỗi đau đó cho riêng mình. Thậm chí có một thời gian mình đơn độc đến mức chột dạ nghĩ nếu giờ có ai đến ôm mình và nói với mình rằng người ta yêu mình và sẵn sàng cùng mình đi tiếp trên con đường nối dài những ước mơ thì mình sẽ lao vào vòng tay của họ ngay. Ơn trời, những suy nghĩ ấy đến rồi cũng trôi qua rất nhanh và cũng may là không ai đọc được điều đó, nếu không có lẽ mình… chết không kịp ngáp ngay lúc đó. Còn khi mình viết, đó lại là những lúc mình tỉnh táo nhất, nhìn mọi việc xảy ra với mọi chiều tích cực nhất, do đó nên mọi người không thấy được những chông chênh mà mình đã từng phải vật vã lắm mới bước qua và chiến thắng được nó. 

Tóm lại thì không phải là mình không muốn lấy chồng đâu các bạn ạ, nhưng mình tin vào duyên số. Cái gì chưa tới thì mình phải biết kiên nhẫn chờ đợi, mình không muốn cuộc đời còn lại của mình phải chìm trong giọt nước mắt của biển khổ bởi những quyết định vội vàng, nông nổi của tuổi trẻ. Mỗi ngày được sống đúng với giá trị của mình, được làm những điều mình thích cho dù vất vả cũng rất vui và hạnh phúc. Mình nghĩ mình là người có duyên muộn, mình không kén chọn hay đặt tiêu chuẩn gì hết, chỉ đơn giản là mình muốn được là mình và không muốn sống trong sự áp lực do chính mình tạo ra. Kết hôn rồi đâu có nghĩa sẽ là hạnh phúc. Kết hôn mới chỉ là điểm khởi đầu cho một chặng đường dài. Và chắc chắn đối với mình, kết hôn sẽ không bao giờ là sản phẩm của sự hiếu thảo hay để thỏa lòng mong mỏi của những người xung quanh. 

Vài nét về tác giả:

Cuộc sống thật thú vị khiến cho ta nửa khóc nửa cười, song nó chỉ dung nạp những ai vững bước đi lên! - Hoàng Yến Anh.

Bài đã đăngViết cho em dâu tương laiCon muốn về nơi ấyNgày con vào đờChỉ còn ngày mai là phía trướcRơiNhững điều giản đơnSống để yêu thươngTrải nghiệm vào đờiTa hãy sống với những ngày đang sốngHạnh phúc ngọt ngào khi quá khứ ngủ yên, Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xaHạnh phúc không chỉ là cái đích,Trinh nữMùa đông châu ÂuThư tình từ VeniceHạnh phúc đời thườngThư tình từ ParisĐoạn đường để nhớ,Mùa thu châu Âu,Hãy yêu đời vì mệt quá kiếp ngườiKhi người yêu lấy vợHọc yêu cuộc sốngKết hôn là việc của trờiMong ước kỷ niệm xưa,Nỗi cô đơn sâu thẳm tâm hồnCuộc sống không thể thiếu tình yêuTha thứ một lần để lại bắt đầu yêuPhía trước luôn có một con đườngTuyết xuôi dòng,Cảm ơn ký ứcĐời thay đổi khi ta thay đổiTình già giữa phố hoaNăm của những nụ cườiỞ phương xa nhớ mùi hương Việt Nam,Tôi và ước mơ đứng trên bục giảng,Trên những nẻo đường yêu thươngCó những điều cần học để quênTôi là kẻ thèm khát tự do,May mà cuộc đời không cho tôi xinh,Mùa Vu Lan nhớ mẹ,Cha là mùa xuân hạnh phúc,Ngôi Sao, cầu nối những yêu thươngNói vơi anh về TrịnhNoel ở ĐứcHai đường thẳng song songCha thương yêu của conChị và emNhững đổi thay trong cuộc đờiThư tình Tây BắcMùa reo trên phốVì yêu quan trọng hơn là được yêuNhững ngày này em thấy rất bình yênYêu thương gửi về Tây Bắc.

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?