Thứ sáu, 4/10/2013, 10:49 (GMT+7)

Mùa hoang

Em bước đi rồi, liệu có ai đến xem. Ly cà phê vẫn nguyên, nỗi buồn đặc quánh.

Đường phố vẫn đông, và em bắt đầu lạnh
Cái lạnh cựa mình từ lồng ngực của em.

Hải Yến
(Tôi làm thơ)

Mùa về thật rồi, để gió lạnh thêm
Phố đông người mà sao lòng hoang vắng
Ghé vào quán gọi ly cà phê đắng
Em thấy mình đơn độc giữa mùa hoang

Tháng 9 đi rồi, vẫy gọi đông sang
Những cặp tình nhân dường như trẻ lại
Khép nép vào nhau, ước bên nhau mãi
Những ngón tay đan sao khiến chạnh lòng...!

coffee3-1677-1380855993.jpg
 

Em xé đôi mình thành hai nửa chờ mong
Nửa gầm gào như biển tràn bờ sóng
Nửa thinh lặng chỉ ngồi yên và khóc
Hai nửa của mình, sao em chẳng phải em?

Em bước đi rồi, liệu có ai đến xem
Ly cà phê vẫn nguyên, nỗi buồn đặc quánh.
Đường phố vẫn đông, và em bắt đầu lạnh
Cái lạnh cựa mình từ lồng ngực của em.

Vài nét về tác giả:

Suốt cuộc đời này tôi cũng chỉ có thể trở thành chính mình được thôi. Không thể là ai khác, và sống thay ai khác. Bởi tự tôi biết rằng thế giới bảy tỷ người cũng chỉ có một - tôi! - Hải Yến

Bài đã đăngTrung thu trong emThừaNếu...!Nói với anhDành tặng riêng anh.

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?