'Mặt tối' của vụ lật xe khách ở Sa Pa

Một nạn nhân may mắn sống sót trong tai nạn đã kể lại những câu chuyện mà chỉ có người trong cuộc mới biết. 

Thứ sáu, 12/9/2014, 15:39 (GMT+7)

Phạm Công Trình

Mình xin giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp (tỉnh Ninh Bình), vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn (tỉnh Bắc Ninh). Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 1/9/2014. Vợ mình không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước tai nạn, chúng mình là bạn bè, sau tai nạn, bọn mình đã là vợ chồng, có sự chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình và bạn bè của hai đứa. 

Tối 1/9, chúng mình bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu khởi hành, rời bến xe mới Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với nhau bằng một lối đi ở giữa rộng chừng 50-70 cm. Mình nằm ở giường tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm ngang mình, cùng bên với lái xe (bên tay trái mình). Lúc ấy cũng đã là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện ban đầu thì hầu hết đều chuẩn bị đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình. Nếu ai đã từng đi Sapa thì sẽ biết rằng bạn sẽ phải cuốc bộ rất nhiều, cơ thể mệt mỏi vào cuối ngày là điều đương nhiên. Xe đang đổ đèo thì đột nhiên lái xe la lên: "Xe mất phanh rồi". Mình vội bật người dậy thì thấy cửa xe bật mở và một cậu lơ trẻ nhảy vội khỏi xe.

995646-1500323290209020-500293-4540-3758

Anh Trình và chị Lan đều là hành khách trên chuyến xe bị lật ở Lào Cai.

Xe va chạm vào dải phân cách 2-3 lần gì đó (xe đang ở lề bên phải theo chiều đi xuống, ngoài ra thì đoạn đó có một khoảng đồi rất ngắn còn ở bên phía tay phải nữa thì phải) và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất thanh của cậu lơ xe đó. Lúc đó mình cứ nghĩ rằng cậu ấy bị xe chèn qua (mãi sau này mình mới biết là do bị cây đâm vào), mình biết là chuyện không hay rồi. Hai đứa mình mới vội quay sang, nhào nguời sang định ôm lấy nhau nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật (sau này mình mới biết là do va chạm với xe khác). Hai đứa mình bị hất văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả hai đứa cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn, còn vợ mình thấp hơn nên xa hơn, lại không may va vào đá. Còn mình bay trong không trung khoảng 30m nhưng lại rơi vào bụi cỏ rậm nên chỉ ngất đi một lúc, rồi mình tỉnh lại và tự bò lên đường được. Thậm chí, khi lên đến đường không thấy Lan đâu, mình còn lần ngược xuống vực để tìm, lật giở tất cả những chiếc chăn che xác các nạn nhân để tìm vợ mình nhưng cũng không thấy.

Đoạn phỏng vấn mình đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như một, bởi vì mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó... Nhưng có những câu chuyện theo chiều hướng mà mình không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí nào, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu hỏi: "Cháu đập cửa kính bay ra à?" ... Nó thực sự khiến trái tim mình tổn thương. Nó thực sự khác xa những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy nhau còn không kịp. Đằng này... Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ nghĩ gì? "Vì Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình nên mới phải chết oan".

Đáng buồn nữa là chuyện hôi của của một số người trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, mình vào bệnh viện và mượn điện thoại của người quen (điện thoại của mình, mình nhờ Lan cầm) và liên tục gọi vào số của cô ấy. Không có người trả lời. Đêm muộn hôm ấy, mình nhận được cuộc gọi ngược lại từ số của Lan, vẻn vẹn chỉ có một câu: "Chị ấy mất rồi" và cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy. Sau đó, đến sáng 2/9 thì gia đình nhận được xác Lan, đến chiều thì hai gia đình về Bắc Ninh để đưa tiễn Lan. Liên tục mấy ngày 3, 4 và 5/9, mình gọi điện và nhắn tin vào số Lan, bởi vì đó không chỉ là kỷ vật, mà nó còn chứa vô vàn kỷ niệm của hai đứa mình. Tuy nhiên, không có hồi âm. Rốt cuộc, mẹ Lan gọi cho mình báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì ra, chiếc điện thoại ấy được đem bán cho một cửa hàng điện thoại. Họ bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu đồng (cho một chiếc điện thoại Nokia mà giá mua mới cách đây mấy tháng chỉ hơn 3 triệu đồng).

Mình biết là họ cố tình muốn hút máu gia đình thêm một chút. Dù sao, người không còn, chút kỷ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Hôm nay, mình đã lấy máy về nhưng không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua điện thoại thì sim không còn. Có lẽ vì ngay trước nghỉ lễ, Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người 150.000 đồng. Ai đó không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thứ tục tĩu ra để chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình. Vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà...

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?