Hà Anh và nỗi buồn

Tình yêu làm cho con người ta yếu đuối. Đôi khi tôi cảm thấy ghê sợ cảm giác này. Tại sao phải cần đến tình yêu?

Thứ hai, 8/7/2013, 09:02 (GMT+7)

Vũ Nguyễn Hà Anh

Hôm nay tôi thức dậy, cảm thấy rất buồn. Để mọi người thấy rằng không phải lúc nào tôi cũng tươi mới, tự tin, tràn đầy năng lượng. Tôi cảm thấy nỗi buồn thật sâu, như có ai đó đang cào cấu vào gan ruột chính mình vậy.

Thế đấy, cái khổ của những người có tâm hồn nhạy cảm như tôi, lúc ở trên cao thì thật cao, khi ở dưới thấp thì chẳng khác gì địa ngục trên trần gian. Tôi cũng hay buồn chứ, chỉ có rằng đôi khi buồn quá, tôi cũng chẳng còn sức lực nào mà viết lách. Và đôi khi tôi có viết ra, cũng chẳng cho ai đọc.

Tình yêu làm cho con người ta yếu đuối. Đôi khi tôi cảm thấy ghê sợ cảm giác này - cảm giác yếu đuối - cứ như có ai túm lấy thanh quản của tôi và thở hết nguồn dưỡng khí của tôi vậy.

Đôi khi tôi thề rằng mình sẽ không bao giờ để trái tim mình tổn thương, bằng cách không dại gì trao trọn vẹn trái tim mình cho ai hết cả. Nhưng rồi bạn biết đấy, con người ta cứ yêu, dù e dè, dù biết mình có ngày sẽ phải khổ đau. Con người chúng ta thật khờ dại. Tại sao phải cần đến tình yêu? Tại sao lại để cho một người khác có thể nắm giữ và làm chủ cảm xúc của mình?

haanh7-296744-1374300224_600x0.jpg

Những lúc cảm thấy lạc lõng, hay cô đơn, tôi lại nghĩ về gia đình. Những người bố, người mẹ, người ông, người bà, người em gái. Họ luôn yêu thương tôi vô điều kiện, và luôn ở đó dang rộng vòng tay chờ đón tôi - dù tôi có xấu xí, tàn tật hay bị ruồng bỏ bởi toàn nhân loại đi nữa. Họ sẽ vẫn ở đó, cười với tôi, khóc với tôi. Nhưng tôi chẳng bao giờ muốn để họ phải bận tâm về mình.

Bởi vậy tôi vẫn đơn độc. Đôi khi: "Hãy mạnh mẽ lên, ngày hôm nay rồi sẽ trở thành quá khứ!". Người ta vẫn luôn muốn tin rằng rồi sẽ có một kết cục tốt đẹp dành cho mình dù ngoài kia đầy người chết trong sự đói khát, tủi nhục, đau khổ. Giọt nước mắt họ có ai lau?

Nhưng ta vẫn phải gượng dậy, vẫn phải tin vào những điều tốt đẹp chờ đợi ở những chặng đường phía trước bởi bản năng sinh tồn của chúng ta bảo vậy. Đôi khi viết ra để chia sẻ niềm vui. Nhưng nỗi buồn, tôi chẳng muốn sẻ chia, bởi tôi không muốn làm phiền bất cứ ai về cảm xúc bi quan của mình. Trời cứ nắng lên đi, để niềm vui ngập tràn đến với mọi người. Có lẽ nào, đó là vận mệnh của tôi?

Vài nét về blogger:

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?