Còn lại nhé bạn!

Rồi một ngày em thay đôi hài mới. Chẳng cao chót vót, chẳng chông chênh 

Thứ tư, 26/2/2014, 09:19 (GMT+7)

Bởi, còn gì đâu mà tiếc nuối 
Em tự cài nơ cuộc đời mình 

An Nhiên
(Tôi làm thơ)

Rồi một ngày em thay màu son mới
Khi màu son cũ ấy đã nhạt phai
Có còn gì đâu mà tiếc nuối
Hồng thắm ngày xưa thay bằng thoảng hương nhài.

Rồi một ngày em thay màu áo mới
Màu áo bạc ngày ấy gửi lại anh
Có còn gì đâu mà tiếc nuối
Em tự mặc cho mình chiếc áo xanh

su-ngot-ngao-2528-1393322496.jpg

Rồi một ngày em thay màu tóc mới
Tóc đen ngày ấy vẫn trung trinh
Nhưng còn gì đâu mà tiếc nuối
Em nhuộm đời mình bằng màu mới... không anh!

Rồi một ngày em thay đôi hài mới
Chẳng cao chót vót, chẳng chông chênh
Bởi, còn gì đâu mà tiếc nuối
Em tự cài nơ cuộc đời mình

Rồi một ngày em đi bên người mới
Vẫn yêu thương vậy, hơn yêu anh
Vì chẳng bao giờ đâu, em tiếc nuối
Em vẫn là em, yêu bằng trái tim mình

Vài nét về tác giả: 

Chuyện của nước: nước vốn là nước, trong suốt và tinh khiết. Khi ai đó cho nước vào cái cốc, bỏ vào tủ lạnh, nước sẽ có hình dạng của cái cốc, cứng rắn và lạnh lẽo. Nhưng khi có ai đó mang cái cốc nước đá ra ngoài ánh nắng, nước sẽ lại là nước, trong suốt và tinh khiết - An Nhiên

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?