Thứ tư, 28/4/2010, 09:24 (GMT+7)

Cha và con gái

Huế đã sang hè bởi cái nắng nóng cứ gắt gỏng mãi. Đã thế chiều nay lại cúp điện, tôi loay hoay tìm chút gió của trời mà sao khó quá. Thế là cùng một cô bạn thả bộ ra khoảng sân trước Đại Nội kiếm chút thư thái trong lòng. Ngồi dưới một tán cây đủ bóng mát tôi nhìn mọi người vui đùa trên thảm cỏ xanh.

Hồ Tịnh Thủy

Trước mắt tôi là hình ảnh một người đàn ông và một cô bé đang đùa giỡn. Cô bé chừng 4 tuổi, bước những bước chân xiêu vẹo với 2 bím tóc đung đưa. Chốc chốc, bé chạy lại ôm chầm lấy người đàn ông mà tôi đoán là ba cô bé rồi hôn chùn chụt vào má. Bỗng dưng cô bé thả tay ra, quay lưng và toan chạy sang phía con đường lót gạch đỏ như tìm thứ gì đó. Người đàn ông nhìn theo, chưa kịp nói gì đã nghe một tiếng "thịch" và sau đó là tiếng cô bé khóc thét lên vì bị ngã đau. Người đàn ông chạy lại, bế cô bé lên, vừa xem vết thương ở đầu gối vừa dỗ dành: "Vi Vi ngoan, ngã mà khóc là xấu, đừng khóc nữa nào, ba thương"...

Cô bé nghe thế bỗng cố gắng mím môi ngăn những giọt nước mắt và không quên dùng đôi tay bé xíu quẹt lên má. "Vi Vi không khóc, Vi Vi không đau vì Vi Vi có ba rồi, nhưng Vi Vi ghét cục đá kia, ứ ứ...". Cái giọng nũng nịu của cô bé khiến tôi mỉm cười. Cô bé thật hạnh phúc khi có người ba như thế. Rồi người đàn ông bế cô bé đi. Nhìn hai cái bóng khuất phía đằng xa lòng tôi chợt len lỏi điều gì thật khó tả - tôi nghĩ đến ba mình. Ngày còn bé ba cũng từng bế tôi như thế nhưng đã lâu tôi không còn trao gởi những yêu thương.

42-24542214-537450-1368111249_500x0.jpg

Đã bao lâu rồi tôi không nói chuyện nhiều với ba, không cùng ba tâm sự vui buồn, không cùng xem một đoạn phim hay đơn giản là những lời hỏi thăm ngắn ngủi. Tôi không nhớ rõ nhưng chính điều đó cho tôi hiểu rằng thời gian vô tình tạo ra một khoảng cách lớn giữa ba và tôi. Tôi mơ hồ nhận ra tôi đang đánh mất dần điều gì đó quý giá trong cuộc đời mình.

Tôi là đứa con gái duy nhất trong nhà có bốn anh em và cũng là con út. Thế nên, mặc dù gia đình không mấy khả giả nhưng tôi luôn được bố mẹ và các anh yêu thương, chiều chuộng trong chừng mực có thể. Đặc biệt là ba tôi, người đã cho tôi những kí ức tuổi thơ thật êm đềm.

Ngày bé, ai từng bế tôi trên vai chạy long nhong khắp vườn, ai từng đèo tôi trên chiếc xe đạp xanh cốm cũ kỹ mà lúc nào cũng kêu lóc cóc, ai từng tự hào khoe với mọi người rằng tôi là "con gái rượu" của ba, ai từng hôn tôi chùn chụt và cạ bộ râu cằm lởm chởm vào khuôn mặt bé tẹo của tôi, và... ai đã cặm cụi mấy ngày đêm làm cho tôi đôi gióng bằng tre bé xinh xinh để chơi "đồ hàng" với chúng bạn? Tôi từng tự hào hãnh diện biết bao nhiêu khi chúng bạn ganh tị với những gì ba làm cho tôi. Vậy mà, có lẽ tôi đã quên.

Tôi đã quên và để quên những miền kí ức ngọt ngào ấy ở tận nơi nào mà lâu lắm rồi tôi không thể nhìn thấy. Đến tận ngày hôm nay, khi đang chuẩn bị cho bước ngoặt mới của đời mình, rằng tôi sắp rời xa đôi tay rắn rỏi của ba, rời xa yêu thương của mẹ để bước vào đời thì là lúc tôi thấy tiếc nuối cho khoảng thời gian đã qua vì tôi trót "đánh rơi" quá nhiều yêu thương thay vì tôi dành cho ba.

Không phải không biết yêu thương, không phải không biết nghe lời, cũng chẳng phải vì tôi hư đốn mà có lẽ vì mặt trái của sự trưởng thành trong tôi. Có lẽ, ngay từ lúc cắp sách đến trường tôi đã "hờ hững" với vòng tay của ba để chạy theo những mối quan tâm đầy thú vị. Tôi có lớp, có trường, có bạn bè, thầy cô, có bài vở, có những cuộc tranh đua vị thứ. Lớn hơn thì tôi những niềm đam mê riêng, có ước mơ, hoài bão và cả những màu sắc khác của cuộc sống. Tôi lao vòng quay ấy nhanh đến nỗi chẳng thể nào nhận ra ai đó từng dắt tay đưa tôi bước qua những nẻo đường thơ bé mà bây giờ bỗng lặng lẽ cổ vũ phía đằng sau. Tôi bước đi nhanh và không kịp nhận ra vào một ngày ấy ba chẳng thể nào bước cùng tôi hay dang đôi tay cổ vũ tôi nữa. Đến bây giờ, giật mình nhìn lại thì khoảng cách giữa ba và tôi quá lớn để tôi có thể trao gởi những yêu thương.

Tôi biết tôi được như bây giờ không phải vì tôi luôn độc lập và mạnh mẽ mà bởi tôi luôn nghĩ đằng sau mình có ba sẵn sàng nâng đỡ những lúc tôi vấp ngã. Tôi nghĩ ba sẽ mãi như thế, tôi tự tin bước đi và không mấy khi nhìn lại. Nhưng... tôi đã không biết một điều đơn giản rằng cũng có lúc ba vấp ngã trước sóng gió của cuộc đời, lúc ấy ba không chỉ cần có mẹ ấy thế mà tôi lại không ở bên dù là một lời an ủi. Tôi hiểu, tôi đã sai.

"Ba à...!
Con đã sai khi cho rằng để làm một người con tốt là chỉ cần nghe theo lời ba dạy mà quên quan tâm đến ba nhiều hơn vào mỗi ngày.
Con đã sai khi đã rất nhiều lần khiến ba lo lắng, buồn phiền cho những ngốc nghếch của con vì đã yêu thương một người con trai từng làm con đau.
Con đã sai khi nghĩ ba lúc nào cũng đủ mạnh mẽ để bao bọc cho con mà không biết rằng ba cũng là con người, cũng đau ốm, buồn phiền, yếu đuối và gục ngã.
Con đã sai vì con là người thiên vị, con thiên vị mẹ hơn vì chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với mẹ, vì con chỉ nhổ tóc sâu cho mẹ, con dành ra 4 ngày đặc biệt trong năm để tặng quà và quan tâm mẹ mà con quên rằng 365 ngày trừ đi 4 ngày ấy là những ngày còn lại con nên dành cho ba.

Và... con biết...
... con càng sai hơn khi con chưa bao giờ nói với ba rằng: "Con thương ba rất nhiều" để ba thấy ấm lòng những lúc ba cần chút lửa của cuộc sống.
Nhưng ba à, ba sẽ không giận con vì những điều đó phải không vì con biết ba là người có lòng bao dung đủ rộng để bao bọc lấy tâm hồn con cho đến hết cuộc đời. Thế nên, ngay từ bây giờ, con sẽ sửa sai, chẳng có điều gì là quá muộn phải không ba? Con sẽ không bước đi một mình nữa, mà chắc chắn sẽ lại có người đồng hành với con. Lần này, con không để ba đứng phía đằng sau, ngược lại, con sẽ thay vào vị trí đó. Vì con nghĩ, giờ con đã đủ lớn để giữ "trách nhiệm" và "quyền lợi" quan trọng đó.

Dẫu ba không là người hoàn hảo, ba cũng có những sai trái, ba cũng từng làm con đau nhưng ba đã sinh ra con, ba là ba của con. Thế nên, con sẽ chứng tỏ cho ba thấy rằng: Con xứng đáng là con của ba. Hãy tin con, ba nhé!

42-18927502-426387-1368111249_500x0.jpg

Mong rằng...
Trái đất còn lắm yêu thương của tình phụ tử.
Mong rằng...
... những ai còn ba hãy cố gắng xích hai trái tim lại gần nhau hơn nữa. Dẫu đôi khi là rất khó nhưng tôi tin sự gắn kết ấy sẽ tạo nên điều kì diệu như cô bé 4 tuổi đang khóc vì đau bỗng mím môi thật mạnh mẽ khi được ba an ủi, động viên.

Sau này, con cái bạn cũng sẽ đối xử với bạn như thế.
Và, dù bạn là ai thì bạn cũng chỉ có một người ba trên đời.
Còn những ai không còn ba, xin bạn đừng buồn, vì ba của bạn không mong điều đó.
Cách tốt nhất để "chuộc lỗi lầm" với ba là "Hãy trở thành người tốt và sống thật hạnh phúc"

Tối nay, tiết trời ở Huế vẫn rất nóng nực.
Nhưng...
.... tôi đã tắm mát tâm hồn.

Vài nét về blogger:


 

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?