Thứ hai, 26/11/2012 14:28 GMT+7

Miều thờ oan hồn của tay giang hồ 'gác kiếm'

Sau nhiều lần ra tù vào tội, anh Thành quyết định 'rửa tay, gác kiếm' và cùng vợ xây miếu thờ những oan hồn trên Quốc lộ 1A.

Anh Trần Văn Thành (50 tuổi, xã Xuân Lam, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) giờ là chủ quán cơm, suốt ngày vô tư cười với khách. Không ai nghĩ anh từng là kẻ "trộm nhanh như chớp", thuộc thành phần bất trị vào tù ra tội...

Quán cơm Thủy Thành có ông chủ "băm, chặt" giỏi nên khá đông khách. Anh vừa nấu ăn, vừa phục vụ khách mỗi khi chỉ có một mình ở nhà. Do thích rượu nên hễ gặp khách quen kiểu gì anh cũng "cụng" một chén. Nụ cười hiền của anh đã đuổi được hết những ám ảnh của quá khứ đi xa, và giờ bồi đắp cho tổ ấm của mình.

Thủa nhỏ, Thành không được học hành tử tế. Cạnh quốc lộ có nhiều thành phần bất hảo, vào lúc đang tuổi ăn tuổi lớn, Thành dần dần trở nên hư hỏng, khó dạy. Năm 14 tuổi, Thành đi bụi đời, vất vưởng nay đây mai đó, đến nỗi gia đình cũng chán chẳng đi tìm về. Bố mẹ Thành ngày đó còn phải oằn lưng làm lụng để nuôi nấng những đứa con còn ở lại nhà. Phải cho đến năm 18 tuổi, Thành được gia đình tìm về để đi nghĩa vụ quân sự với mong ước rèn được cho con thành người tốt.

Thành trở về những tưởng sẽ tu chỉnh làm ăn, nào ngờ lại ra kẻ trộm cắp, quậy phá, đánh nhau. Người dân ở trong vùng nghe thấy tiếng là đã sợ khiếp vía. Ở vùng này cũng có không ít người sa ngã, phần vì do không có học, dẫn đến dốt nát, không nhận thức được đâu là việc làm sai trái. Thành cùng với đám bạn không có công ăn việc làm, rủ rê nhau tung hoành và phạm tội.

Tận mắt chứng kiến những cảnh tang thương do tai nạn giao thông ở Quốc lộ 1A, anh Thành quyết định xây nên ngôi miếu

Tận mắt chứng kiến những cảnh tang thương do tai nạn giao thông ở Quốc lộ 1A, anh Thành quyết định xây nên ngôi miếu và hương khói cho những người đã khuất.

Buổi tối trên quãng đường vắng chạy qua tỉnh, Thành cùng đồng bọn đột nhập các xe tải, cắt hàng thả xuống đường. Đồ lấy được cả nhóm đem bán lấy tiền đánh chén, bài bạc. Thành còn tổ chức cướp của, đánh nhau, ba lần vào tù, ra tội. Năm 2006, sau khi đi “tăng” cuối, Thành ra trại và quyết định “rửa tay gác kiếm”.

Khi trở về với mặc cảm, ân hận, Thành như kẻ ở ẩn, chỉ ở nhà phụ giúp với vợ con cùng mở quán cơm Thủy Thành bên Quốc lộ 1A. 6 năm quy ẩn giang hồ, xây dựng cuộc sống đến bây giờ, Thành mới tìm được ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Thành tâm sự: "Nhiều năm dính đến pháp luật, kết cục vẫn là kẻ tay trắng, chẳng mang lại lợi ích gì cho dòng họ, gia đình. Cách trả ơn duy nhất với gia đình là phải tỉnh ngộ, làm ăn đàng hoàng".

Người dân Nghi Xuân vẫn chưa thể quên được vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra tại đoạn qua xã Xuân Lam (huyện Nghi Xuân) vào năm 2010. Mới tờ mờ sáng, dân làng đã phải thức giấc bởi những tiếng thét gào xé lòng lẫn với tiếng mưa xối xả. Xa xa ngoài dòng sông Lam nước vẫn cuồn cuộn, một tốp người bấu víu vào cột điện và đang thoi thóp kêu cứu. Vật lộn với lũ dữ, 17 hành khách may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng 20 người đã chết.

Anh Thành tận mắt chứng kiến cảnh kêu khóc thảm thương của người nhà nạn nhân xấu số, hương, hoa, vàng mã bị gió mưa đánh tơi tả. Thương cảm cho những số phận đã phải nằm lại dưới lòng sông không có ai chăm sóc hương khói, cùng với sự giúp đỡ của một số nhà hảo tâm, anh quyết định xây miếu thờ, trồng cây đa và hương khói cho những người đã khuất. Nghĩ là làm, anh Thành cùng vợ thuê thợ xây ngôi miếu, nơi vụ tai nạn xảy ra.

Anh cho biết, mình làm việc này cũng mong sao chuộc lại những lỗi lầm trước đây đã gây ra. Là người sống ở vùng này lâu năm, ngay cả khi còn sống kiếp giang hồ anh đã chứng kiến cung đường cạnh "eo" của sông Lam và núi Hồng này thường xảy ra tai nạn. Rất nhiều nạn nhân đã phải bỏ mạng nên anh từng có ý định xây ngôi miếu thờ chung cho những linh hồn xấu số. Anh mong làm sao để họ "phù hộ" cho cung đường này không còn xảy ra những vụ tai nạn giao thông đáng tiếc.

Tu chí làm ăn, quyết tâm đi theo đường sáng và hướng về những việc làm tích đức, giờ anh đã có cháu nội gọi bằng ông. Bè bạn cùng trang lứa nhiều người đã nhà cao cửa rộng, con cái học hành thành đạt, còn anh mọi thứ dường như còn phải cố gắng nhiều. Tuy vậy, vẫn chưa là quá muộn cho một con người biết suy nghĩ.

Theo An Ninh Thủ Đô