Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Vĩnh biệt anh, tình yêu của em

Đã hai tháng rồi chúng ta không gặp nhau. Ngày 24 tháng 8 là sinh nhật anh. Em vui lắm vì hôm đó trên lớp em mới học được câu chúc mừng sinh nhật bằng tiếng Pháp và em nghĩ ngay là sẽ dành cho anh.

Hai tháng rồi anh không nhắn tin hay gọi điện cho em. Em buồn lắm nhưng có lẽ vì tính ngang bướng, cố chấp của em mà em cũng không liên lạc với anh. Em tin tưởng vào tình yêu của chúng ta lắm anh biết không? Đã rất niều lần em và anh cãi nhau vì những chuyện không đâu và đã nhiều lần chia tay nhau, có lẽ lần này là lần cuối cùng anh nhỉ? 24/8 là sinh nhật anh, em nhắn tin chúc mừng anh, trong lòng rất háo hức, em nhắn cho anh rất dài và trong đó có câu tiếng Pháp mà em mới học được. Nhưng khi nhận được tin nhắn của anh, tim em nhói đau. Bao ngày hy vọng được nói chuyện với anh. vậy mà... anh chỉ nói: "cảm ơn em". Sao nghe lạnh lùng đến vây? Chuyện của chúng ta đã bao lần làm em rơi nươc mắt nhưng anh đâu có biết. Anh là người đầu tiên em có cảm giác yêu, em yêu anh nhiều lắm anh biết không? Em buồn về anh nhiều quá!

Anh có nhớ lần chia tay trước không? Em nhớ anh đến nỗi không làm được gì cả, em không ăn, không ngủ, cũng không học bài được. Em quyết định đi tìm anh mặc dù em không biết anh ở đâu. Địa chỉ duy nhất em biết là đường Lạc Long Quân, em đi tìm anh, đã phải đi bộ 5km, chân em như muốn rời ra, ngón chân của em chảy máu, em đau cả thể xác và trái tim. Em như một người điên vậy. Trời đã bắt đầu tối, 6 giờ, 7 giờ rồi đến 11 giờ đêm. Em gọi anh đón em, anh nói "em về đi" nhưng lúc đó làm gì còn xe bus cho em về nữa. Anh nói cô chủ đã khóa cổng rồi, anh không ra ngoài được, anh có biết em ở ngoài đường buổi tối sợ thế nào không? Một chút nữa thôi là em bị người xấu kéo đi rồi. Cũng đã 12 giờ đêm, em chỉ chạy và gọi tên anh, rồi anh cũng đến. Trời mưa, lạnh, người, em đã ướt hết. Em không thể quên được giây phút đó, sao anh có thể lạnh lùng với em như vậy? Anh không biết rung động sao? Trái tim anh bằng gì vậy?

Em biết em không phải là người đầu tiên anh yêu nhưng anh là người đầu tiên mà em yêu. Em thất vọng về anh nhiều lắm vì em tin vào tất cả những lời anh nói. Anh nói yêu em và không thể nào quên được em. Đó là những lời anh nói lúc chúng ta chia tay. Sao anh nói hay đến vậy? Nhưng sâu trong trái tim anh thì không có chỗ cho em. Em nhận ra điều đó nhưng đã quá muộn vì trái tim em đã bị tổn thương. Em không muốn tin vào ai nữa. Có thể giờ này anh đang vui vẻ bên người khác và em phải học cách để quên anh, quên đi những lời ngọt ngào anh nói với em. Có lẽ gặp anh, yêu anh là sai lầm lớn của em. Em đã mệt mỏi quá rồi anh ạ! Em phải dừng lại thôi. Anh là cơn gió mát dịu nhẹ nhưng chỉ thoáng qua mà thôi. Vĩnh biệt anh, tình yêu của em...

DoVan

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net