Nhắm mắt để thấy một chân trời tím ngắt
Nắng đã chiếu xiên qua tấm rèm cửa sổ. Chiều rồi anh ạ. Em đang ở trên tầng ba của một tòa nhà ngay trung tâm thành phố nhìn xuống dưới đường. Xe cộ vẫn nối đuôi nhau tung tăng trong nắng. Nắng của phố phường ở đó, tràn ngập ngoài kia, còn nắng của em, đã không còn dấu vết.
Chiều rồi, em chuẩn bị kết thúc ngày đầu tiên đi làm của mình. Hôm nay, thật nhiều cảm xúc và cũng thật nhiều nghẹn ngào. Ngày đầu tiên em đi làm, gặp toàn những người mới. Mọi thứ đều lạ lẫm và em đã cố gắng hoàn thành công việc của một nhân viên mới thật tốt. Em mong được khoe với anh như mọi hôm nhưng em không đủ can đảm để làm điều đó nữa. Sáng nay, em thức dậy và ước gì em sẽ nhận được tin nhắn của anh như mọi hôm, sẽ nhõng nhẽo với anh qua những dòng tin ngọt ngào nhưng em chờ mãi, chờ mãi và không thấy gì cả. Em đến công ty mà rơm rớm nước mắt. Không hiểu anh đang như thế nào? Vì sao hôm trước khi kết thúc cuộc nói chuyện em vẫn còn nghe anh nói câu "anh yêu em". Vậy mà bây giờ... chỉ còn một khoảng lặng im, riêng em - một nỗi buồn...
Anh à, em không biết mình sẽ phải như thế nào nữa? Những lúc như thế này em mới nhận ra anh đã là một phần nào đó của em rồi. Em thấy thiếu thốn và trống rỗng kỳ lạ. Hôm nay, em trai của em đi xa về. Cả nhà ai cũng hớn hở. Buổi trưa, bữa cơm đầy đủ mọi người, ai cũng vui, chỉ riêng em thôi, không cười được một cái thật tươi. Em tưởng mình là một đứa gai góc, một đứa tự hứa sẽ không tự làm đau bản thân mình vì yêu, vậy mà ngay lúc này đây, em thấy mình đang đau anh ạ! Có lẽ nào em cũng yêu anh. Nhưng có nói điều đó bây giờ cũng muộn rồi, anh nhỉ? Chúng ta sẽ không bao giờ thuộc về nhau nữa, sẽ không còn ai hỏi em "tối nay em đã làm gì?", sẽ không còn ai gọi em dậy vào mỗi buổi sáng, không còn ai gọi cho em chỉ để hỏi "em đã ăn sáng chưa?"... Không còn em, không còn anh, không còn hai đứa... Ngay lúc này, em thấy nhớ anh nhiều lắm nhưng rồi mọi thứ sẽ qua đi hết thôi, phải không anh? Ừ, nhắm mắt để thấy một chân trời tím ngắt, anh nhé! Chúc phúc cho anh.
Hunie_Nan Giao