Chúc mừng sinh nhật bố
Bố à, con gái bố đã bước vào tuổi 17. Con mạnh mẽ và tự lập như bố vẫn mong muốn. Với sự rèn luyện của bố, con cứng cáp, tự lập, chẳng bao giờ phải dựa dẫm vào người khác. Chẳg biết tự lúc nào, con quen đi một mình trên mọi nẻo đường, chẳg được bố mẹ dắt dìu như hồi còn bé.
Ngày qua, được ngồi sau xe bố, chợt con nhận ra sự trưởng thành của con được đánh đổi bằng tuổi trẻ của bố. Sau lưng bố, cảm giác của những ngày bé thơ chợt ùa về. Đứa trẻ mong manh ngày nào bỗng quay lại trong con. Con thấy lưng bố sao mà vững chãi. Bỗng con muốn được như ngày bé, tựa vào lưng bố và ngủ ngon lành, có cảm giác an toàn, luôn có bố che chở. Ngày bé, con vẫn thường dựa dẫm vào bố mẹ như thế... Chợt con thấy tóc bạc - những sợi tóc trắng nổi bật trên mái tóc đen tuyền của bố. Dòng thời gian như dừng lại. Quá khứ và hiện tại đan xen trong con. Mới năm nào, con còn bé xíu, quấn quýt bên bố mẹ. Con hay hỏi bắt bí mọi người. Con thường băn khoăn tại sao bố hay thức khuya thế, tại sao bố lại hút thuốc nhiều thế, bố không sợ có tóc bạc sao... Những lúc như thế bố chỉ cười rồi đố con tìm ra tóc bạc trên mái tóc bố. Bố luôn thắng. Ngày ấy, dù mắt hai chị em con có tinh đến đâu cũng chẳng bao giờ tìm thấy sợi tóc bạc nào. Có lẽ, những sợi tóc bạc đã tiềm tàng đâu đó rồi, bây giờ chúng bỗng trỗi dậy, xuất hiện như nở hoa... Con bất giác chợt hỏi là do thời gian vô tình hay chính những lo toan vất vả trong cuộc sống nhộn nhịp đã khiến mùa đông của cuộc đời đến với bố sớm thế. Con không biết rõ nữa...
Con chợt thấy ghét mình lắm bố ạ. Con thấy sao mình vô tâm thế, con thấy mình hư hỏng quá! Chẳg biết tự bao giờ con không còn quấn quýt bên bố như hồi bé, đến nỗi những sợi tóc bạc ấy xuất hiện cũng không hay? Con thật tệ phải không bố? Con 17 tuổi, là 17 năm âu lo, kham khổ đè nặng lên đôi vai bố... Bố không phải là một người bố đúng chuẩn như trong sách. Bố dạy con những điều khác với những người bố khác. Bố hay uống rượu, hay hút thuốc, bố cũng hay mắng con khi con sai, bố chẳng bao giờ bênh vực con như bao người bố khác. Nhưng, con gái bố luôn biết nhữg gì bố làm đều là vì con. Dù bố hay hút thuốc nhưng nghe tiếng ho của con phía sau xe, bố sẽ tắt thuốc. Bố chẳng bao giờ nhẹ nhàng, hiền từ khuyên nhủ con khi con sai, bố chỉ trích, phê bình con gay gắt để con tự thấy sợ, tự thấy có lỗi, nhưng rồi sau đó bố lại cười xòa như chẳng có gì khi thấy mắt con hoe đỏ.
Ngày bé, con vẫn luôn nhút nhát, con thường bị bạn bè bắt nạt, con hay khóc về mách bố mẹ, nhưng bố chẳng bao giờ đến nhà hàng xóm quát mắng họ vì làm con bố đau. Bố chỉ xoa đầu con nói: "Nếu con có gan đi ra ngoài chơi, thì cũng phải tự bảo vệ mình. Nếu bị đánh thì đừng bao giờ về mách, tự con hãy giải quyết". Ngày ấy con vẫn âm thầm trách bố, con nghĩ bố không thương con. Nhưng giờ đây, tuổi 17 cho con hiểu rằng nếu bố không như vậy, mãi mãi con chỉ là con bé yếu đuối và nhút nhát, chứ không phải là cô gái mạnh mẽ thế này. Một năm nữa đã qua, ngày sinh nhật của bố lại sắp đến. Con chúc bố luôn mạnh khỏe và thành công hơn nữa trên con đường sự nghiệp của mình. Con cảm ơn bố vì tất cả những gì bố đã dành cho chúng con. Con yêu bố nhiều lắm!
BiTy