Nếu có duyên mình sẽ gặp lại
Em tự nhủ với lòng mình rằng "Nếu có duyên với nhau thì nhất định trên đường đời này em và anh sẽ gặp lại nhau".
Đã bao lần em tự dặn lòng mình rằng đừng liên lạc với anh, đừng gặp lại anh nữa, đừng làm gì cả. Hãy nhắm mắt lại và quên mọi thứ đi. Nhưng anh biết không? Cũng nhiều hơn từng ấy lần, em tìm mọi cách để làm thế nào liên lạc với anh thật nhanh. Từng ngày từng ngày em phải đấu tranh với chính mình. Lý trí cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho tình cảm. Không có số điện thoại của anh. Em nhắn qua email, qua yahoo, qua mạng và qua tất cả những trang web có liên quan đến anh. Rồi ngày ngày em đợi tin. Nhưng cho tới tận bây giờ mọi thứ về anh cũng vẫn chỉ là quá khứ. Nick yahoo của em sáng mỗi ngày. Lúc nào cũng vậy, em chỉ mong bỗng nhiên anh vào lại nick của em. Chỉ cần như vậy thôi, em cũng đã mãn nguyện rồi. Nhưng rồi em đợi mãi, đợi mãi mà không thấy anh. Sự chờ đợi như một thói quen với em và em cũng không muốn từ bỏ thói quen ấy. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ chờ đợi, rồi em cũng phải tiến lên phía trước, cũng phải làm việc, cũng phải sống. Em quyết định rồi anh à, " Nếu có duyên thì mình sẽ gặp lại nhau thôi".
Biển vắng anh