Người con trai em yêu nhất thời sinh viên
Tạm biệt anh, người con trai em yêu nhất thời sinh viên. Hôm nay là ngày cuối cùng em sống trong nỗi nhớ da diết về anh. Cũng đã chín tháng hơn rồi, kể từ ngày mà anh nhắn dòng tin: "Để anh suy nghĩ "khi em bày tỏ tình cảm của mình với anh.
Có lẽ, anh không thể tưởng nổi những ngày tháng sống trong chờ đợi, nhung nhớ đến mỏi mòn ra sao? cũng không thể hiểu vì sao mà một cô gái cao ngạo, yêu đời của ngày xưa luôn nhốt mình trong căn phòng nhỏ hẹp chẳng thiết cái đê mê cuộc đời.
Đúng, anh không hiểu, mà cũng chẳng cần bận tâm tới những vấn đề này, bởi một điều rằng đó là sự đơn phương của em. Anh biết không, tự 2 năm nay, em không ngừng thắc mắc về những điều anh đã làm cho em. Có lẽ, em là người quá nhạy cảm, nhạy cảm đến mức lầm tưởng rằng anh có tình cảm với em!
Phải chi ngày đó, anh đừng cùng em bước vào căn phòng tối om mà mọi người ai cũng e sợ để lấy đồ, phải chi anh đừng tặng em bông hoa mà không biết là tình cờ hay cố ý đó, phải chi anh đừng tỏ ra dịu dàng quan tâm đến em như thế, và phải chi anh đừng bao giờ là quân sư của em để mỗi lúc có chuyện em đều nhắn tin tâm sự.
Điều em luôn tự hỏi là tại sao anh luôn quan tâm, giúp dỡ em quá ân cần như thế? hay có lẽ đó là cách anh đối xử với mọi người xung quanh?
Anh biết không, em đã từng nhiều lần nói vơi bản thân là sẽ quên anh, sẽ không còn chút gì lưu luyến anh nữa, nhưng mỗi lần như thế sự phấn đấu của em lại bị dập tắc khi hình ảnh một con người luôn chiếm ngự trái tim em. Rồi thậm chí, cả một hội trường với hàng ngàn con người đang ồn ào cười nói, nhưng lòng em vẫn trống vắng im lặng tìm kiếm một dáng cao gầy.
Em biết, anh rất bận rộn với chuyện học hành của năm cuối cấp, bản thân em đang đi trên chặng đương đã qua của anh, cũng cảm thấy mọi thứ rất nghẹt thở, nhưng có lẽ, thời gian không phải là tất cả trở ngại. việc anh nói với em rằng anh rất bận, dường như đó chỉ là cái cớ để trốn chạy.
Anh luôn bảo vệ em, luôn tránh làm em tổn thương, em nhận ra điều này chứ, duy có một điều là em luôn muốn chờ đợi. Nhưng sự mỏi mòn đó đã khiến em cạn kiệt sức sống, nhiều lần em đứng dậy rồi gục ngã, nỗi đau đó em không tài nào chịu nỗi nữa.
Hôm nay, là ngày cuối cùng em sống trong cơn say, đã đến lúc em phải lấy lại tuổi xuân của mình rồi, đành tạm biệt anh, người em yêu nhất thời sinh viên. Mãi mãi chúng ta sẽ là bạn thân, là những người anh em tốt của nhau.
Người Tuyết
Bạn nghĩ gì?
0/1000| Gỡ rối tơ lòng |
![]() |
| Để được gỡ rối tơ lòng, hãy gửi câu hỏi của bạn về địa chỉ email changnang@ngoisao.net |
| 360 độ yêu |
![]() |
| Bí mật của nàng |
![]() |
| Bí mật của chàng |
![]() |
| Hạnh phúc gia đình |
![]() |




