Không thể quên
Hạnh phúc luôn là giấc mơ, giấc mơ không có thật chỉ là ảo tưởng mà thôi. Lúc nào em cũng nghĩ hạnh phúc của anh chính là hạnh phúc của em. Đã từng nói nhiều lần như thế với anh trong mỗi tin nhắn, và những dòng tin nhắn đó chỉ mỗi em mới có thể đọc được và cảm nhận mà thôi.
Nội dung không có người nhận trong một thời gian dài em cố tạo ra nó để bây giờ nhìn lại số diện thoại không tồn tại, không liên lạc, khóa máy. Thói quen tự tạo? Tự gạt chính mình? Hay vẫn luôn hy vọng vào điều gì đó thật mỏng manh. Phải vậy không anh? Em vẫn mãi thế cố chấp bướng bỉnh, tự hoàn thiện bản thân. Thời gian ở bên anh thật ngắn nhưng em thay đổi thật nhiều, anh nói không cần phải như thế. Vì anh không thấy sự thay đổi nơi em hay anh cố tình không nhận ra điều ấy?
Anh đến bên em thật gấp gáp và ra đi cũng thật vội vàng. Em là người đã len lỏi vào khoảng trống của anh và cô ấy, và rồi khoảng trống ấy khi đã được lấp đầy thì anh đã tạo ra khoảng trống khác hình thành trong em. Em dằn vặt, níu kéo, van lơn chỉ mong anh ở lại bên em. Anh không tin tưởng tình yêu nơi em, sợ em sẽ làm anh đau. Bao nhiêu lần em dùng nước mắt để anh quan tâm lo lắng, tự hành hạ bản thân mình trong những cơn say, và những vết bầm tím trên cơ thể để tìm chút thương hại trong anh. Điều đó chỉ càng làm anh chán ghét và tránh xa em hơn. Anh nói em như cơn ác mộng trong anh những kỹ niệm đẹp đã không còn tồn tại thay vào đó là nỗi lo sợ ẩn hiện trên nét mặt anh.
Nhìn anh đau em hối hận, hối hận vì tất cả những gì mình đã làm. Em tự nhủ sẽ không làm anh đau nữa dù chỉ một lần. Nụ cười lại bắt đầu hiện diện trên gương mặt anh. Vậy mà lần nữa vì em mà nó đã biến mất. Suy nghĩ thật nhiều không muốn anh biết, muốn tự mình tìm cách. Anh bắt đầu lo lắng khi biết được điều đó. Anh gặp em nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, anh không dám nói bất cứ điều gì vì sợ làm em nối giận. Và em lại hứa một lần, hai lần, rồi ba lần thế là anh mặc kệ. Tự ái trong em còn đấy muốn tạo áp lực cho anh nhưng mỗi lần nhìn thấy nét mặt vô hồn của anh am lại không nỡ. Em đã từ bỏ những thứ không thuộc về mình kể cả nó niềm lo lắng lớn nhất ảnh hưởng đến hạnh phúc của anh. Em đau đớn thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn của anh.
Khoảng thời gian đó như là địa ngục đối với em. Nhưng em vẫn không hận anh vì em biết mình không thể hận được người em yêu thương. Em vẫn đang theo dõi theo từng bước anh đi biết rằng anh đang hạnh phúc, em cảm thấy nhói nơi lồng ngực. Bao câu hỏi cứ lẩn quẩn trong em. Anh hạnh phúc. Còn em? Không em nên vui mới phải vì em đã nói rồi mà anh hạnh phúc là em hạnh phúc. Ngày vui của anh rồi sẽ đến nụ cười của anh và của cô ấy thật rạng rỡ thay vào đó là những giọt nước mắt của em. Không sao cả đó là sự đánh đổi. Sự đánh đổi tưởng chừng như không thể. Ông kẹ anh hãy thật hạnh phúc.
HEO