Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Vô vọng

Biết rằng mọi chuyện đã kết thúc, dù anh chia tay em nhưng anh biết trong trái tim mình, em vẫn còn tồn tại, hình bóng em vẫn cứ ngự trị trong từng ngăn xếp trái tim anh.

Đó là sự thật mà anh không thể chối bỏ nó. Xin lỗi em, lời xin lỗi chân thành. Anh không biết nói gì lúc này bởi lẽ anh hiểu, sẽ không một ai tha thứ cho một kẻ đã làm người khác thất vọng. Anh đã rời xa em như một kết cục mà anh không ngờ đến. Dù tình cảm anh và em vẫn nguyên vẹn, vẫn như lúc nào bên nhau.

Hôm nay anh giật mình thảng thốt nhận ra rằng anh đã không thể mang cho em hạnh phúc được nữa. Anh cũng suy nghĩ rất nhiều khi nói ra lời chia tay đến em. Lòng anh lúc đó đau xót lắm, đớn đau như ai bóp con tim mình nghẹt thở. Lồng ngực nhấp nhô như chính mình không còn một chút khí để thở.

Anh biết khi anh nói ra thì "hạnh phúc" với anh sẽ mãi mãi chẳng bao giờ có được nữa. Anh đã tự đánh mất em đồng nghĩa với việc anh đánh mất đi điều quan trọng và thiêng liêng nhất trong cuộc đời mình. Biết là vậy, nhưng anh không thể làm khác hơn. Anh phải xa em. Khi anh viết những dòng này, và anh không biết em có đọc được nó hay không, nhưng anh đang nhớ em, nhớ rất nhiều cô bé.

Nỗi nhớ như vây lấy anh, quấn chặt, nhói buốt, nhức nhối từng nhịp sống. Dù anh chưa gọi em là bà xã, nhưng trong tâm trí của anh, vốn dĩ là như thế rồi. Anh cứ ngỡ cuộc sống sẽ cho anh một lựa chọn tốt hơn, nhưng anh biết mình không thể quay trở lại.

Anh vẫn muốn nói rằng anh yêu em rất nhiều, mãi mãi và mãi mãi. Nhớ lắm thương yêu hôm nào. Anh không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay lý do khách quan nào cả. Anh chỉ muốn nói, nói cho hết cõi lòng. Anh không hề trách em chuyện gì đâu, vì mỗi lần em sai, em không đúng thì anh luôn im lặng, bởi lẽ tình yêu anh dành cho em lớn hơn những sự giận hờn kia đó.

Khi anh ra đi cũng là lúc anh gửi lại em cả ý chí, nghị lực sống, niềm tin và một trái tim nóng bỏng khát khao thương yêu. Anh chỉ mang theo hành trang về em, những kỷ niệm về chúng ta, một miền ký ức mà chỉ có em tồn tại.

Em có nhớ em từng nói: Khi nào đến Noel, anh hãy mang tặng em một bó hoa tuy lip, em sẽ may một chiếc váy thật xinh để cùng anh đón Noel. Em còn nhớ quán cafe Ký Ức, nơi mà anh và em lần đầu gặp nhau? Em mặc chiếc áo pull đỏ trằng, chân mang 2 chiếc lách bạc, em bảo anh đi trước vì em sợ anh nhìn thấy. Bao nhiều điều chưa kịp nói, bao nhiêu dự định chưa kịp định hình. Em có nhớ em từng nói, sau này anh thích con giống ai, em bảo em thích con gái giống mẹ. bao nhiêu baby trong gia đình? Nhiều và nhiều điều chỉ là lời nói mà đâu đó âm vang trong miền tâm tưởng của anh. Dù đôi khi em trẻ con, em chưa suy nghĩ hết vấn đề, nhưng anh không hề trách em đâu. Anh cũng không phải có một người con gái khác bởi lẽ em là duy nhất tồn tại trong anh.

Anh biết anh đã làm em tổn thương và rất buồn, đau lắm. Anh không biết nói gì..chỉ mong em luôn sống tốt, vững vàng và yên lành trong tâm hồn. Đêm qua anh thao thức mãi, vừa giận mình, ghét mình, căm thù mình, căm ghét xung quanh. Hơn bao giờ hết tâm trí anh cứ mong mãi về em, nhớ em, nhớ lắm. Anh tin em sẽ vững vàng trong cuộc sống, có niềm tin và mạnh mẽ để bước tiếp em nhé. Yêu em nhiều!

Hôn em! Mãi mãi một tình yêu. Hoa tuy lip cũng chính là loài hoa ấy . 0711. Mãi mãi anh nợ em một lời xin lỗi chân thành!!! Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Ra đường chạy xe chậm thôi nha em, trời mưa thì càng chậm hơn, nhớ mua một cái áo mưa bỏ dưới yên xe để trời mưa thì khỏi ướt. Đi đâu cũng mang khẩu trang vào, bao tay cho tốt nhé em. Đừng thức khuya em nhé, nhớ tập thể dục đi bộ cho người khỏe hơn.

votinh

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net