Phía cuối con đường
Giá ngày xưa em hiểu rõ về cuộc đời, hiểu rõ những điều không thể và hiểu rõ mình không phải là Thượng đế để có quyền gắn kết đôi ta. Cứ ngỡ hai người yêu nhau thì không cần sự đồng tình của kẻ thứ ba, nó bất duyệt và viên mãn. Vậy mà…
Em đã chạm đến những xót xa, va vào những trái ngang và thấm nhuần lẽ phải. Vậy mà em để mình rơi một cách tự do vô biên đến miền đau khổ. Vì tình yêu như một sợi dây co giản không giới hạn, nên nó còn giản thì em cứ bước đi như một ma lực.
Cuộc đời là những khổ luỵ mà em chưa lường hết. Anh biết không!? Em đã rất khổ đau vì một cuộc tình đổ vỡ. Cuộc tình em đã mang vào đó những hy vọng, những tương lai, dù biết là mong manh nhưng sống thì cần tin yêu và hy vọng. Rồi một ngày gần đây nhất những niềm tin yêu ấy bị trả lại một cách đau đớn.
Em quen người con trai đã gọi mình bằng chị, rồi một lúc cần thiết đã đổi thành anh và em. Bọn em đã kéo dài sự chênh lệnh ấy trong suốt hơn 4 năm, 4 năm đủ để mang đi của em cả một vùng xuân trẻ, sức sống và niềm tin, nhưng em ko hề hối tiếc vì đó là điều mình chọn. Rồi 1 ngày như em đã nói anh ấy bỏ rơi em chỉ vì hai từ duy nhất, nhưng có sức mạnh không gì ngăn nổi, đó là gia đình. Người ta vẫn sống vì gia đình, đó là điều không sai, nơi người ta có tất cả tình yêu thương, em chỉ là người mà người ta đã gặp đâu đó trên đường đời rồi yêu thương nhung nhớ, rồi quên, rồi người ta sẽ gặp người con gái khác cũng yêu thương nhung nhớ giống em, vậy thôi.
Bốn tháng sau ngày bọn em chia tay, em gặp một người, gặp trong hoàn cảnh khỏa lấp, nhưng em cũng đã yêu thương nhung nhớ giống người trước, đó là tình yêu, vậy hoá ra tim em vẫn còn đập, còn đập và còn yêu đương 1 ai đó.
Em đón nhận sự thay đổi một cách tích cực, đón nhận để hy vọng cuộc đời mình có 1 ngã rẽ tươi sáng và niềm tin mới tràn về. Ông trời ko thể bất công với em được. Người con trai mới như 1 bản sao chèn lên người tình cũ. Em chông chênh quá, tối đi chơi với người mới, khuya về em khóc cho người cũ, âm thầm dày xé có lỗi, mọi thứ như xáo trộn, đôi mắt em lúc nào cũng u buồn chỉ có chút cơ hội là rơi ra những giọt nước trong vắt đớn đau. Rồi một ngày như rất rõ ràng...em cũng hiểu 1 điều rõ ràng...người con trai mới quá nhỏ bé trong tình yêu của em, và càng không thể chèn lên tình yêu cái thứ tình yêu lớn lao với người cũ, nó như một vết nứt quá lớn mà cả cuộc đời này chưa chắc em đã vá víu nổi, và em biết mình sẽ thương tích đến hết cuộc đời này”
Chúng mình bên nhau trong suốt những tháng ngày anh dùi mài kinh sử, không giúp về vật chất, nhưng tinh thần thì không có gì đổi chác được. Ngày anh đỗ đạt nhận tấm bằng vinh quang, em lặng lẽ đứng chôn chân ở 1 nơi không ai nhìn thấy, nước mắt em rơi, rơi vì vui mừng cho anh, rơi vì chính bản thân mình. Cuộc đời là những điều trái ngang, em muốn chạy đến ôm chầm lấy anh chúc mừng vì anh đã đi đến hết con đường giang khó của tri thức...nhưng bước chân em như ngã quỵ vì biết mình không còn chổ đứng ở nơi vinh quang ấy, lạc lõng bơ vơ giữa những tiếng cười đùa.
Em muốn mang đến cho anh 1 boá hoa thật to, thật rực rỡ muôn màu như chính tình yêu của em giành cho anh, nhưng anh đã không cần nó nữa, em chỉ là em của những tháng ngày khổ đau nước mắt. Còn giờ đây bên anh là một tình yêu mới, một hạnh phúc trôi chảy không chông gai ngăn cấm, một tấm bằng kỹ sư, và cứ thế anh bước nhẹ vào đời không 1 bóng hình em, cái bóng hình đã bao năm làm anh khốn đốn khổ luỵ, dày vò, ray rứt, chẵn mang lại được gì cho anh đâu!?
Ở 1 nơi xa xôi chẳn mấy khi chúng ta nhìn thấy nhau, có 2 người đã là của nhau, từng cái hắt hơi, sổ mũi…, những tiếng cười trong vắt và những bữa cơm tuy đạm bạc nhưng em nhìn thấy niềm hạnh phúc ùa về rất rõ trong mắt nhau, làm sao em có thể quên? Nhưng tại sao phải quên anh nhỉ? “Đỉnh điểm của mạnh mẽ là tột cùng yếu đuối”. Em đã tỏ ra quá mạnh mẽ kiên cường, nhưng có ai biết được em như cây khô, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể làm cây ngã xuống vật vã khốn cùng.
Một mùa đông nữa lại tràn về, mùa đông thứ sáu rồi anh nhỉ? gió bất lành lạnh nó làm em nhớ anh.
Anh là người duy nhất mà em có thể tâm sự, nên xin hãy đừng buồn khi đọc nó anh nhé!
NgốcMT
Bạn nghĩ gì?
0/1000| Gỡ rối tơ lòng |
![]() |
| Để được gỡ rối tơ lòng, hãy gửi câu hỏi của bạn về địa chỉ email changnang@ngoisao.net |
| 360 độ yêu |
![]() |
| Bí mật của nàng |
![]() |
| Bí mật của chàng |
![]() |
| Hạnh phúc gia đình |
![]() |




