Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Lạnh

Lạnh - cái lạnh toát từ trong trái tim em mà em không thể nào tự sưởi ấm nó được. Nó bị lạnh bởi sự xa cách giữa em và anh. Nó bị lạnh bởi sự lạnh lùng của anh.

Một cái lạnh, một sự cô đơn không thể tả xiết. Đến chừng nào thì anh và em có thể ở bên nhau để bù đặp lại những ngày tháng cô đơn, lạnh lẽo này. Hơn 2 năm quen nhau - quãng thời gian không quá ngắn mà cũng không quá dài đủ để em và anh chắc chắn được điều gì. Nhưng trong 2 năm đó, thời gian em và anh ở bên nhau là quá ngắn ngủi, nó không đủ để khẳng định rằng anh là người hoàn hảo trong em và em là những gì anh cần ở người anh yêu. Mọi thứ đều được duy trì theo cảm tính của mỗi người. Anh cảm nhận được ở em là người phụ nữ anh có thể đi đến cùng và em cảm nhận được ở anh là người đàn ông cho em chỗ dựa về tinh thần. Nhưng anh, sao trong em vẫn lạnh... Anh vốn đã lạnh lùng, khô khan như chính cái vẻ bề ngoài của anh. Và việc em và anh ở xa nhau lại càng khiến anh lạnh lùng hơn nữa bởi sự thích nghi của mình khi không có em ở bên.

Em hiểu và thông cảm điều đó ở anh. Nhưng em sợ rằng, một ngày nào đó, trái tim em cũng vô tình băng giá theo anh thì liệu có cứu rỗi được tình yêu của em và anh hay không? Và rồi nếu ngày đó anh lại ra đi, thì liệu 2 năm tiếp đó, 2 năm mà em và anh sẽ không có cơ hội được thỉnh thoảng gặp nhau, thì liệu tình cảm của anh và em sẽ ra sao? Em trước giờ chưa sợ điều gì, nhưng bây giờ thì em đã bắt đầu sợ, sợ cái cảm giác cô đơn, sợ sự xa cách, sợ cái lạnh trong tình cảm... Em phải làm sao để trấn an được mình đây? Hãy cho em một cảm giác bình yên - bình yên trong anh, được không anh? Tonight's so cold...

Stone

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net