Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Em không muốn làm một cái bóng

Anh! Thật đau đớn khi con tim thổn thức yêu thương mà lý trí lại bắt phải dừng lại. Những ngày qua, em như con thiêu thân chạy trốn anh, chạy trốn chính mình, tìm quên vào những cuộc vui vô bổ. Để rồi khi tàn canh, chỉ còn lại một mình, em lại phải đối diện với cõi lòng rối tan nát.

Những giọt nước mắt lăn dài…chất chứa một nỗi đau không thể gọi thành tên.

Em quen anh từ lần đầu tiên ấy, khi anh bước vào nhà em và hỏi “Cho anh hỏi đây có phải là nhà của của Hợi không?”. Sau phút ngỡ ngàng, em bối rối mời anh vào nhà, bối rối tiếp chuyện anh vì chị gái em đi vắng. Anh không đẹp trai nhưng nhìn anh thật hiền, thông minh và nhân hậu. Không hiểu sao từ cái nhìn đầu tiên ấy, em đã thấy con tim mình loạn nhịp.

Anh học cùng lớp với chị gái em nhưng lại lớn hơn chị một tuổi. Sau lần đầu tiên ấy, anh hay tới nhà em hơn. Không biết có phải duyên trời sắp đặt hay không mà mỗi lần anh tới chơi, chị gái em đều đi vắng. Anh và em đã trò chuyện thật nhiều…Cảm giác thân quen như hai người tri kỷ. Những lúc như vậy, em thấy lòng mình trào dâng niềm hạnh phúc thật khó tả.

Rồi anh vào đại học, không thể tới nhà em chơi như trước nhưng những lá thư đi về giữa em và anh ngày càng nhiều. Anh kể với em những vui buồn trong cuộc sống, cảnh sinh viên trọ học xa nhà… Anh động viên em gắng thi đỗ vào đại học, vì đó là con đường vinh quang nhất. Những lời khuyên của anh là động lực mạnh mẽ đối với em. Em coi anh là đích phấn đấu của mình.

Thế rồi, em được biết anh đang theo đuổi chị gái của em. Choáng váng, thất vọng, em như con tàu lạc mất la bàn giữa biển khơi đầy giông bão. Không một hướng đi….Em căm ghét cả chị gái của mình. Nhưng…chị đâu có lỗi gì…Chị đâu có yêu anh. Bởi chị đã đem lòng yêu một người con trai khác. Anh cũng đau khổ đâu có kém gì em…Và thật ra, anh cũng chưa một lần ngỏ lời với em cơ mà. Phải chăng tất cả là do em đã ngộ nhận??? Em quyết định sẽ chôn vùi hình bóng anh vào dĩ vãng. Lao vào học tập là cách tốt nhất để em tìm quên.

Một năm sau, em gặp lại anh, cũng ngay tại nhà của em. Anh vẫn như xưa…còn em thì đã khác. Đã là cô sinh viên năm thứ nhất đại học, chín chắn hơn, xinh gái hơn (như lời anh nhận xét). Anh xin số điện thoại của em rồi thường xuyên liên lạc. Anh bảo xin lỗi về chuyện ngày xưa.... Mối tình câm nín ngày nào lại trỗi dậy trong em. Em chới với…và rồi thuận theo lời mách bảo của trái tim mình. Em nhận lời yêu anh!

Vậy mà…một lần nữa, anh lại đâm thêm một nhát dao vài trái tim em. Anh nói yêu em trong khi lý trí của anh, trái tim của anh vẫn luôn hướng về chị gái. Anh luôn lấy chị gái em làm mẫu hình chuẩn để so sánh với em. Em đau đớn nhận ra rằng…anh nói yêu em bởi vì em quá giống chị. Và, anh không thể lãng quên mối tình đầu bị chối bỏ.

Vậy ra, đó là sự thật. Một sự thật phũ phàng. Một món quà tinh thần nghiệt ngã anh dành tặng cho em - người luôn yêu thương anh. Nhưng anh à, như anh nói đấy. Em giờ đã chín chắn hơn ngày xưa…Em không muốn làm cái bóng của một ai cả, dù cho đó là chị gái của em. Bởi, anh cũng đâu có thật lòng yêu thương em. Chia tay nhau sẽ là sự giải thoát cho cả hai. Dẫu rằng, em sẽ rất đau khổ. Dẫu rằng, vết thương lần này anh gây ra cho em suốt đời này sẽ khó mà lành lại được. Vĩnh biệt anh.

Nguyễn Thị Hằng

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net