Giá như em có một điều ước
Đã bao lâu rồi kể từ cái ngày em quyết định dứt khoát chia tay với anh rồi ấy nhỉ?Em không thể đếm được và cũng không thể đong đo cho được tất cả những gì em phải ép mình vượt qua.
Em đã yêu anh, bất chấp sự phản đối của gia đình, của bao lời cay độc mà người nhà em nói về anh, một tình yêu hoàn tòan chân thành và trong sáng. Mình đã có một thời gian dài thật hạnh phúc phải không anh? Em thật xấu tính, em hay gắt gỏng và coi thường anh, vậy mà anh vẫn yêu em, vẫn bên em từng ngày. Em đã thật hạnh phúc vì có anh, có một tình yêu như thế. Nhưng cuộc sống thật phủ phàng.
Sóng gió bắt đầu trở mình và đã tìm đến với anh với em,với tình yêu của chúng mình. Mình trở nên xa cách từng ngày. Anh, luôn nghi ngờ em, không biết tự bao giờ. Anh tin những lời độc địa của thế gian hơn cả những gì em đã nói. Em căm uất khi nghe anh nói: "Tôi cứ tưởng cô hiền, không ngờ cô là một con người thật mưu mô, xảo quyệt..."Em chết lặng, trái tim chứa tất cả tình yêu em dành cho anh trong suốt từng ấy năm trời bỗng dưng bị bóp nát. Đau đớn lắm anh có biết không?Cay độc hơn, khi chính anh đi bêu rếu em với mọi người, kể cả với người thân của em. Em sẽ không bao giờ có thể tha thứ được những gì anh đã đối xử với em, với một tình yêu đã ngỡ như hoàn thiện ấy. Em nhanh chóng đến với một người khác.
Người ấy không yêu em nhiều như anh, không tốt với em như anh, không quan tâm đến em nhiều như anh, không giỏi chịu đựng yêu chìu em như anh...Nhưng em không bao giờ có ý nghĩ sẽ tìm đến lại với anh. Dù biết những gì em có hiện nay cũng chỉ là mớ bong bóng xà phòng, lung linh huyền ảo nhưng dễ vỡ...nhưng em vẫn chọn nó. Em không muốn anh sẽ gặp bất hạnh cả đời vì em. Em thà chấp nhận mọi đòn đau bây giờ còn hơn cứ để sau này, đến khi em không còn đủ sức lực để chịu đựng nữa. Hãy coi thường em đi, khinh bỉ em đi, bêu rếu em đi để anh có thể thật sự quên được em. Anh cứ tưởng cuộc sống của em bây giờ thật cao sang lắm ấy nhỉ? Anh đâu biết từ ngày xa anh, em đã dần bước xuống một hố sâu đen ngòm, không lối thoát. Em không còn là một thiên thần với đôi mắt trong veo, nụ cười hồn nhiên như trước nữa. Thay vào đó là đôi mắt hay phải sưng phù vì khóc, nụ cười chua chát sẵn sàng đón nhận thêm những đòn đau hơn nữa...... Ngồi nơi đây, em cứ nghĩ giá như mình có một điều ước. Em sẽ ước mình là đứa vô cảm, không có trái tim để yêu thương, để đau buồn, để chứa những giọt lệ đắng đang chảy ngược về tim như thế này nữa....
Hoada