Cần một chốn bình yên
Đêm nay trời lại mưa, em muốn viết một điều gì đó cho riêng mình, nhưng trong những điều riêng mình đó em lại nhìn thấy anh. Thấy anh với tình yêu em dành cho anh vẫn như ngày nào, dù có quá nhiều thương đau.
Anh đang giận em, dù thế nhưng em cũng không thể làm khác được. Em thấy lòng mình nổi sóng dữ dội, người ta nói món nợ lớn nhất của đời người chính là tình cảm. Mà anh chính là ngọn gió đưa em đến món nợ ấy. Em không thể quên những tháng ngày đau khổ vì anh, những giây phút anh say đắm trong cảm xúc ấy, có khi nào anh nhớ đến em? Rồi anh trở về nói vẫn chỉ yêu mình em, dẫu em biết điều đó là sự thật. Nhưng những tổn thương ấy làm sao em có thể quên, làm sao có thể bù đắp đây hả anh ? Hôm nay em thấy hoa vẫn đỏ trên cây, nhưng tình ta sớm đã phai nhạt đi rồi. Sinh ra từ tháng năm, cũng chính tháng năm anh đã giết chết tình yêu đó, sao anh không chọn một thời gian khác? Sao anh để em nhận ra những thay đổi trong anh ?Nếu em không biết, có lẽ mình vẫn bình yên bên nhau. Nếu anh không nói với em những lời đau lòng, không nói với người ta về em như vậy, nếu anh bao dung và rộng lượng hơn chỉ một chút thì em sẽ rất bình yên ở bên anh. Nhưng em thấy tình yêu trong anh đầy ích kỷ. Anh đã đẩy em xuống tận cùng của sự đau khổ, cũng chính anh ấy nắm tay em níu lên mà không cần đòi hỏi phải báo đáp. Em gặp anh ấy là sai sao? Không, dù anh có cấm em bằng mọi giá, thì em cũng gặp anh ấy. Bởi lẽ em không có gì phải hổ thẹn với chính mình.
Anh không nhận ra rằng không phải em đang thay lòng, mà chính anh đang đẩy em dần xa anh ?Em không như anh, cảm thấy không thể đến với người ta thì về bên em. Em biết rằng là không thể, nhưng em cũng không thể ở bên một người không thể yêu mình bằng tất cả tấm lòng. Hạnh phúc mông muội nhiều khi, đã bước qua những khổ đau con người ta lại càng cứng rắn. Em không trách ai kể cả chị ấy, em chỉ trách mình anh, sao không rộng lượng một chút, sao không nói với em rằng em có thể làm điều mình cho là đúng, thì em sẽ cảm thấy yêu anh biết bao. Nhưng sao anh lại đẩy em vào bế tắc tuyệt vọng đến nhường này.
Sao anh không thể làm một nơi chốn bình yên của riêng em... Anh đang giận em, em cũng chỉ biết im lặng. Em không thể nói xin lỗi vì em không làm điều gì đáng trách. Anh ấy và em không như anh và chị ấy. Em cảm động vì anh ấy dành cho em quá nhiều ân tình, quá nhiều hy sinh và quá nhiều đau đớn. Nỗi đau của anh ấy cũng chính là nỗi đau của em, nhưng em biết tình yêu trong trái tim em chính là anh. Nhưng em có thể rời bỏ tình yêu ấy vì em không thể từ bỏ lòng tự trọng của mình, cũng không thể dành riêng cho ai tình yêu mà không được đáp lại. Hơn một năm trời em chung thủy, em yêu thương, cái em nhận được chỉ là những lời trách móc khi anh nói em làm người ta của anh đau. Chỉ là những lời nói tàn nhẫn của anh, hết lần này đến lần khác. Người ta không có nhiều niềm tin để mà đánh mất. Dù em hiểu anh, lòng anh cũng đau............ Em phải làm sao đây? Chỉ cần một chốn bình yên để nương tựa suốt cuộc đời này mà thôi............
Hoa Tháng Năm