Tạm biệt
Nhiều lúc em tự hỏi chúng ta gặp gỡ nhau để làm gì, tại sao cuộc đời lại sắp đặt cho anh và em gặp nhau như vậy. Để rồi chúng ta lại mang thêm trong mình những vết thương mới, những trăn trở không thể nào tháo gỡ?
Mối tình đầu tan vỡ, người yêu bạc tình đã khiến em đau đớn vô cùng nhưng lại không khiến em gục ngã như lúc anh quyết định rời xa em? Đến tận lúc anh rời xa em, em mới nhận ra cuộc đời thật có những điều em không thể nào ngờ hết...Em phải làm gì với chính mình? Phải làm gì để không mắc phải sai lầm? Làm gì hả anh? Anh thực sự mong đợi điều gì ở em? Em cũng không biết nữa. Em không muốn tin là sự gặp gỡ của số phận lại 1 lần nữa làm mình thêm đau đớn đến vậy. Tại sao anh cứ phải làm cho em cảm thấy đau đớn, tại sao anh cứ phải khiến em cảm nhận thấy sự thật phũ phàng? Anh muốn em ghét bỏ hận thù anh sao? Có phải thật sự trong lòng anh muốn như vậy? Em không băn khoăn nhiều về điều đó đâu mà đúng hơn là em không còn đủ sức để nghĩ nhiều như vậy. Em chỉ thấy thương cho chính con tim yếu mềm của mình tại sao lại cứ phải chịu đựng đớn đau nhiều đến như vậy? Lẽ nào người con gái như em thì đáng phải chịu sự chừng phạt như vậy? Lẽ nào phải như vậy hả anh? Em cũng không đủ sức để hận thù anh như anh nghĩ, mà đôi lúc thấy thương chính anh nữa anh có biết không? Tại sao con người ta lại cứ phải như vậy? Liệu rồi những người từng làm tổn thương đến người khác thì có thể sống thanh thản và có được sự bình yên thực sự? Cuộc đời người con gái không có nhiều thời gian để mà dằn vặt, để mà đau khổ, vậy mà em đã để mình hoài niệm quá nhiều, quá nhiều mất rồi...Có lẽ đã đến lúc em phải ra đi, phải bước chân ra khỏi mọi điều trong quá khứ, phải khoá lại cánh cửa sau lưng mình để mở tiếp những cánh cửa tiếp theo và đi về phía trước, cũng có thể cuộc sống phía trước cũng không hề dễ dàng. Tạm biệt những tháng ngày đã qua!
NTH