Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Em xa anh vời vợi

Chiều thứ 7, mình bị đánh rơi giữa cái thành phố u ám, vương đâu cũng thấy chân em đi về. Hạnh phúc quá mong manh. Em thì mãi nơi nào xa quá, gần đến thế mà sao khoảng cách vời vợi.

Mình đã quen với cô đơn thường nhật. Sợ nhất cuối tuần, một ngày cuối xuân buồn bã. Cuộc sống cứ quay vòng theo bánh xe máy bám theo con đường, hôm nay cũng thế. Ngày mai cũng thế, anh viết mấy câu tặng tình yêu của chúng mình, em đọc và cảm nhận nhé:

Tạm biệt nỗi đau cùng anh

Em về chuếnh choáng

Phút bình yên ngắn ngủi

Em hát ru cuộc tình

Hát lời buồn bằng nửa đam mê

Anh đã say hay đã sai?

Phán xét! Anh tự nhủ:

Thấy mình vô tâm!

Anh về tưới nước cho cuộc tình

Bằng những lời thơ viết vội

Em bình yên trong đêm tối

Hơi thở vẫn đam mê.

Nếu ai đó đọc được, đừng cười! không bình luận, trái tim tôi đầy vết xước, xin đừng xát muối hay rửa vết thương! Sợ nhất khi lành, rồi lại biết đau trở lại.

Choto

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net