Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Em phải làm sao đây?

Hôm nay mình đã rời nhà trọ được hơn một tháng. Cuộc sống của hai vợ chồng mới cưới được gần một năm mà thật tồi tệ. Trong thời gian vừa qua sống cùng anh, có những niềm vui những hạnh phúc thực sự nhưng cũng có những nỗi buồn, những nỗi đau khó có thể quên anh biết không?

Em thực sự không hiểu anh, anh T ạ. Chúng mình cũng có thời gian tìm hiểu và yêu nhau tuy không phải là dài nhưng cũng không quá ngắn để nói từ " vội vàng". Chúng mình yêu nhau, rồi quyết định đi tới hôn nhân. Em nghĩ rằng đã xác định sống chung với nhau lâu dài thì chúng ta phải biết tôn trọng nhau. Đó là điều tiên quyết. Nhưng thời gian trôi qua, hàng tháng, hay hàng tuần, vợ chồng mình thường xuyên cãi nhau. Nhỏ có, to có, khóc lóc, giận dỗi rồi làm lành. Có nhiều lý do khiến chúng ta cãi nhau. Có những lý do nhỏ nhặt, cơm áo gạo tiền hay về tính cách còn chưa hiểu nhau em đều có thể bỏ qua để đi dần tới sự hoà hợp. Nhưng có lý do: Cờ bạc và gái gú, em không thể chấp nhận được. Gái gú em chưa thể khẳng định được vì em mới chỉ bắt gặp anh nhắn tin và điện thoại cho cô gái ấy nhưng anh không nhận. Thôi em cho qua coi như đó là bạn bè của anh. Nhưng còn chuyện anh đánh bài thì em fải làm sao đây? Em không thể chấp nhận anh cờ bạc như thế. Còn anh không chịu bỏ nó. Anh bảo đó là thú vui của anh, không bao giờ anh bỏ được. Em biết em cố chấp, em không nhượng bộ anh để cho anh đi đánh bài. Em biết anh cũng cố chấp. Anh cũng không chịu từ bỏ sở thích tốn kém và nguy hại cho gia đình của mình. Em và anh, là hai vợ chồng, là 1 gia đình nhưng không cùng lý tưởng, không cùng mục đích.

Có lẽ chúng ta không còn tình yêu với nhau nữa và cũng không có trách nhiệm với nhau. Vậy thì chúng ta nên chia tay nhau thôi. Mỗi người có một cuộc sống riêng. Em quá mệt mỏi với cuộc sống này. Em thật sự thấy sợ khi nghĩ đến cảnh em ở nhà còn anh đi đánh bài với những con bạc trông gớm ghiếc ấy. EM không thể chịu đựng được cảm giác em nhìn người chồng đàng hoàng, đĩnh đạc của em ngồi cùng với những con bạc ấy và sát phạt nhau. Em không thể quên được hình ảnh hôm ấy em nhìn thấy, một căn phòng sặc sụa mùi thuốc lá, các con bạc ngồi quanh một cái chén có mấy quân bài, trước mỗi người là vài tờ tiền mấy trăm nghìn. Chồng của em cũng ngồi ở đó. Thật "chuyên nghiệp" phải không? Đó là thú vui của anh, một thú vui tàn phá gia đình. Bao tình cảm, bao nhiêu sự kính nể tôn trọng em dành cho chồng em đều bị hình ảnh đen tối ấy che mờ hết. EM không còn kính trọng anh nữa. EM xin lỗi anh vì đã không làm một người vợ tốt như ý anh. Chúc anh hạnh phúc và thành đạt!

Nghe con

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net