Trống rỗng
Sao bỗng dưng em thấy lòng mình trống rỗng, không có cảm giác gì, dù rằng Tết đang đến rất gần. Nhìn đường phố tấp nập người qua lại, nhìn mọi người hối hả sắm Tết mà trái tim em không cảm xúc. Em không hiểu nổi chính mình nữa.
Ngay lúc này đây, chắc anh đã gặp được chị và cháu rồi phải không anh? Em luôn cầu mong anh được hạnh phúc, em luôn cầu mong gia đình anh được sum vầy. Chỉ vậy thôi. Em mong anh sớm xin được cho chị xuống Hà Nội, để sau giờ làm anh được trở về bên gia đình, chị sẽ chăm sóc cho anh khi anh ốm, chị sẽ nấu cho anh những bữa ăn ngon. Vì trong lòng em, chị là người phụ nữ đảm đang và rất yêu anh. Chỉ có em là người mắc lỗi. Khi anh nói " Em đã yêu anh rồi phải không?" em không đủ tự tin để trả lời câu hỏi đó.
Thật vô duyên nếu em nói trong lòng em có anh, thật vô duyên khi em nói trái tim em chỉ có hình bóng anh, thật vô duyên nếu em nói em luôn nghĩ và nhớ về anh. Lúc nào anh cũng cố nhắc nhở để em biết anh đã có gia đình và em cũng cần phải có một gia đình như vậy. Nhưng em có thể làm được thế không anh? Khi anh ngày nào cũng hiển hiện bên em, khi anh hiểu em hơn cả những điều em muốn nói, khi anh luôn lắng nghe và luôn chia sẻ. Và khi em biết rằng em chưa tìm cách nào để xoá hình bóng anh trong trái tim mình. Sao bỗng dưng em thấy mình trống rỗng vô cảm đến vậy? Chẳng biết phải làm sao nữa anh ạ.
Hoa Lan