Có phải em là người con gái ích kỷ
Làm thế nào để mỗi ngày qua đi em thôi không nhớ về anh nữa? Làm thế nào để trong lòng em thấy bình thản khi gặp lại anh, để trái tim em không đập rộn ràng và ánh mắt thôi không bối rối.
Em đã đi quá xa rồi anh ơi, để dẫu biết có đánh mất hạnh phúc của mình em cũng chẳng thể nào quay về được nữa. Em không đủ dũng cảm để vượt qua dư luận hay đấu tranh với gia đình để có anh. Có thể em quá hèn nhát, có thể em tính toán, có thể em tàn nhẫn. Nhưng em yêu anh và em vô cùng đau khổ. Nhưng em làm sao có thể thanh thản khi anh nói anh vẫn dành tình cảm cho em.
Anh sắp lấy người con gái khác về làm vợ nhưng vẫn nhớ về em. Anh vẫn nói rằng anh yêu em nhiều lắm. Em đã bước đi và nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ em hối tiếc, rằng em sẽ cười thật tươi và chúc anh luôn hạnh phúc. Nhưng giờ đây em biết em đã sai. Em đang nuối tiếc một bóng hình...
Hạnh phúc chẳng ở đâu xa cả, nó do mình tạo nên thôi. Vẫn biết là như thế nhưng có người cả đời đi kiếm tìm cho mình hạnh phúc nhưng đến chết họ lại bằng lòng với một thứ rất nhỏ nhoi mà họ đã bỏ qua trong quá khứ để rồi nhắm mắt với nụ cười mãn nguyện, họ cười ngay cả khi nước mắt vẫn rơi.
Giờ đây, em đâu dám đòi hỏi nhiều hơn những gì anh dành cho em, vì biết là em không nên ích kỷ và tàn nhẫn với anh như thế, vì biết anh đâu còn thuộc về em. Chưa bao giờ em bảo anh bỏ tất cả chỉ để yêu em, chưa bao giờ có nhiều cái chưa bao giờ anh biết không. Nếu dành giật anh để cho mình được hạnh phúc để rồi chà đạp lên hạnh phúc của người khác thì liệu em có hạnh phúc thực sự không. Em cũng không có câu trả lời cho em, cho cả anh, cho cả hai như thế nào để tốt hơn.
Em chỉ còn nghĩ lấy thời gian làm thuốc xoa dịu đi vết thương lòng, dù chữa khỏi thì nó cũng để lại sẹo rồi, nối nhức nhối trong tim liệu bao giờ sẽ chữa khỏi đây anh? Dù biết em sẽ không thật lòng khi nói ra điều này nhưng em vẫn sẽ nói: “Chúc anh hạnh phúc bên người vợ sắp cưới”.
Nguyễn Khánh Thiên An (going_home_4203@yahoo.com)