Cho em là người bạn thực sự nhé anh
Anh à, em thích gọi anh như thế hơn cách gọi tên anh ra hay bất cứ một nick name nào. Không phải là ngắn, quãng thời gian em quen biết anh cũng đủ lâu cho em thương anh, quý anh và muốn chia sẻ với anh nỗi đau mà giờ đây anh đang mang trong lòng.
Chúng ta hay khắc khẩu, hay cãi nhau. Anh hay mắng em còn em hay cáu là đánh anh. Em ghét cái cách anh đùa rồi nói "anh em mình mà". Đúng, anh em mình nên em mới đánh, mới thương anh như thế. Nhưng anh luôn coi em là một con nhóc mà suốt ngày chỉ mắng em "đồ ngốc" hay "nhóc hâm", em lớn hơn cái con bé mà anh hay gọi như thế đấy.
Anh vẫn cứ cái cách đó, che giấu mọi nỗi lòng, mọi tâm sự bằng những nụ cười, những trò hài hước, những tếu táo... Nhưng em biết anh là người nội tâm, nhiều tâm sự. Thực sự có nhiều thứ em hiểu về anh hơn anh tưởng đấy. Cũng chính vì những gì em cảm nhận được từ con người anh mà em lo cho anh khi nỗi đau này ập xuống với anh nhanh quá. Giọng anh qua điện thoại khi báo cho em biết bố mới mất bình thản quá. Nhưng em vẫn nhận thấy trong đó là những nghẹn đắng. Em không biết nói gì, cũng chẳng thể chạy đến bên anh trong lúc ấy.
Rồi mọi người đến thăm anh em cũng không đến được. Em chỉ mong có thể chạy đến chỉ để ... nhìn thẳng vào mắt anh, để thấy nỗi buồn của anh, để với anh mắt em động viên anh cố gắng vượt qua nỗi đau. Thế mà em chỉ có thể gọi điện để hờ hững nghe giọng anh nhanh nhanh nói gấp gấp có vài dây trên điện thoại.
Những lúc em buồn anh vẫn hay chọc em cười, hay tâm sự với em. Còn những khi anh buồn khó có thể biết được đằng sau nụ cười che giấu cảm xúc của anh. Có hay chăng em chỉ cảm thấy điều ấy khi nhìn vào mắt anh, rồi anh lại quay đi rất nhanh như tránh ánh mắt em vậy. Còn một ngày nữa thôi anh. Em biết đám tang thực sự của anh chưa bắt đầu, có lẽ chỉ khi bác yên nghỉ anh mới thực sự đau đớn, anh mới thấy được sự mất mát đó. Lúc ấy, hãy để em bên anh, động viên anh.
Hãy cho em được làm một người bạn thực sự của anh, bên anh chứ không còn là con bé con mà anh hay phải "mang vác" mỗi khi đi đâu. Hãy cứ dựa vào em...nhé...nhé...
Dế Mèn