Tình yêu có bền lâu?
Chàng trai mê ngủ của em. Cuộc sống giống như một màu nhiệm khi đã đưa anh đến bên em, trao lời yêu thương và hàn gắn vết thương lòng đã bấy lâu ẩn sâu trong tâm hồn nhỏ bé của em.
Mối tình đầu tan vào dĩ vãng, để lại những day dứt của tuổi học trò ngây thơ bé dại. Em bước vào đời với đầy bỡ ngỡ ở một nơi xa lạ, không có bạn bè, không người thân và chẳng ai quen biết. Xa gia đình bé nhỏ ở Thái Nguyên, em rời bỏ quá khứ với những đau thương vấp váp, mong nơi em đến sẽ mỉm cười với em. Thế mà cũng đã 4 năm trôi qua, mọi thứ đã trở nên quen thuộc nhưng cũng nhiều ẩn số mà em chưa có câu trả lời. Em nhớ ngày gặp anh, cũng gần 3 năm rồi đó anh có nhớ ko? Chắc là anh chẳng nhớ đâu nhỉ, vì chỉ từ 1 tháng 12 ngày tính đến hôm nay anh mới nghĩ về em, mới bên em và nói chuyện cùng em.
Anh và em ở cùng một nhà trọ, nơi mà biết bao nhiêu câu chuyện buồn vui đã xảy ra, cũng có khi sóng gió, có khi bình yên, có khi giận hờn vu vơ hay những khi cười đùa ầm ĩ,...Nhưng ngày đó anh chẳng hề biết đến em, một con bé đen nhẻm với chiều cao khiêm tốn, chẳng có gì đặc biệt cả. Anh mải mê với những cuộc vui, những người tình và bao cô gái bên anh, yêu thương anh, lo lắng cho anh. Anh làm gì có thời gian để biết về em, để nghĩ đến em, đúng không nào? Nhưng rồi giống như là số phận, anh ngỏ lời yêu em! Tại sao thế anh, anh có biết là trưóc đây em ghét anh lắm không, em không thích cái cách anh bông đùa như thật, anh trêu ghẹo các cô gái, ai yêu anh thì anh yêu lại,... Tất cả những điều đó làm em tránh xa anh, không muốn gần anh, và không dám gần anh.
Cái ngày em chuyển nhà trọ, em không muốn anh biết, nhưng trong sâu thẳm trái tim em vẫn mong có ngày anh tìm thấy em giữa đất Sài Gòn đông đúc.Và anh đã nghe thấy lời trái tim em. Chúng mình gặp nhau, và bên nhau. Anh sẽ thay đổi thật không, em cũng không biết.Nhưng em tin anh sẽ không làm em buồn phải không anh?Anh đừng hứa gì cả, chỉ cần bên nhau thôi anh nhé! Lời hứa sẽ chỉ là gió bay nếu sau này anh không yêu em nữa, lúc đó sẽ làm em buồn hơn.
Em biết chúng mình chưa thật sự hiểu nhau, nhưng tất cả mới chỉ là bắt đầu. Tình yêu sẽ còn mãi nếu mình tin nhau, thương yêu chia sẻ và rộng lượng với nhau. Em thương anh bằng một trái tim dù không còn nguyên vẹn nhưng nó vẫn biết đập loạn nhịp khi yêu thương lên tiếng, vẫn biết nói yêu anh khi còn đập và ngay cả khi không còn đập nữa, vẫn biết rung động trước điều gì chân thật giản dị, và vẫn biết đau một lần nữa nếu tình chẳng đến bến bờ. Hai miền Nam Bắc xa xôi, nếu lỡ mai kia không còn "nhất cự ly, nhì cường độ" như anh muốn nữa, thì liệu anh có còn bên em, còn yêu em và còn mong em nữa hay không?Em sợ lắm nếu rồi một ngày kia anh lại ra đi như người ấy, lại bỏ em để theo một tiếng gọi mới.
Tình ban đầu còn đẹp, sau đó thì sẽ chán nhau, sẽ rời xa nhau...Nhiều người nghĩ vậy, nhưng em thì không. Có những người yêu nhau cho đến khi tắt hơi thở cuối cùng, có những đôi vợ chồng già sáng sáng dắt tay nhau đi bộ thật tình cảm trong công viên, có những cặp hẹn thề sống chết bên nhau. Tại sao nhiều người không giữ được tình yêu của mình hả anh? Có phải cám dỗ của dòng đời quá nhiều, có phải niềm tin chỉ là trên môi chứ không ai để trong tim, có phải tại người này, người kia, hay tại Chúa trời trêu ngươi con người? Em đặt niềm tin vào trái tim bé nhỏ, mong anh luôn là chỗ dựa tinh thần cho em, luôn bên em và trao em tình yêu nồng nàn. Mình cùng nhau sống tốt để có một tương lai tốt đẹp nha anh. Nơi bắt đầu có phải sẽ là nơi kết thúc? Em mong tình ta sẽ có nơi chắp cánh và mãi mãi không nhìn thấy điểm dừng. Em Nhớ Anh Nhiều.
Dương Quỳnh Hưng