Em đâu biết mình là người thứ ba
Chúng mình quen nhau tình cờ như định mệnh. Ngày anh ngỏ lời yêu em, em đã hạnh phúc đến ứa nước mắt, có thể cả thị xã vùng cao này sẽ nổ tung khi em và anh tay trong tay xuống phố.
Một cô bé lọ lem như em lại trở thành người yêu bé nhỏ của anh - chàng hoàng tử Hà Thành, đẹp trai thông minh và lãng tử có thể là chuyện tình đẹp như cổ tích. Rồi ngày qua ngày, em chìm đắm trong niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ bến, để rồi đến một ngày khi anh gọi cho em, em đã nghe tiếng nhóc con gọi "bố ơi" nhõng nhẽo và đáng yêu. Em đã giật mình, lẽ nào? Lẽ nào anh đã... Em băn khoăn và trăn tở mãi, đến một ngày em đã hỏi anh về chuyện đó, anh đã hỏi lại rằng "- Nếu anh đã có gia đình rồi thì em có yêu anh không? - Em yêu anh, yêu hơn cả cuộc sống của mình. Chính vì thế, nếu anh đã có gia đình thì mình nên dừng lại anh ạ. Mình dừng lại đi anh!" Anh im lặng thật lâu và bảo rằng "- Anh chúc mừng em vì chúng mình sẽ được đi tiếp trên con đường hạnh phúc, nghĩa là anh chưa có ai ngoài em bé yêu ạ!" Anh còn nhớ không? Em đã oà khóc vì hạnh phúc! Hạnh phúc cứ thế ngập tràn trong em, trong từng góc nhà, góc phố, trong từng kẽ lá hàng cây của con đường em đi.
Cho đến một ngày, cũng là số điện thoại của anh gọi cho em...nhưng là giọng của phụ nữ giận giữ và đầy trách móc. Anh ơi, em đã trở thành người thứ ba tình cờ như thế đấy. Tất cả vỡ oà, em như tan đi vì bất ngờ và đau khổ. Rồi em cứ sống vật vờ như chiếc bóng, ngày qua ngày em đối diện với từng góc nhà, con phố với nỗi nhớ vô biên và đau đến quặn lòng vì niềm tin bị đổ vỡ... Có thể ngày mai, ngày kia anh sẽ vô tình đọc được những dòng này... và nhớ về em, người con gái cả tin đến ngốc nghếch, để rồi anh đã đưa em về vị trí thứ ba đáng ghét của cuộc đời này.
Hoàng Thành Anh Thư