Thư tình không gửi
Vậy là đã 3 ngày chúng ta không liên lạc với nhau, dù cách nhau chỉ một cú click. Em giận anh, anh giận em hay tại khoảng cách giữa chúng ta đã không thể rút ngắn hơn nữa.
Cái lằn ranh mong manh giữa anh và em, giữa người yêu và bạn, giữa yêu và mến chắc chẳng thể nào thu ngắn hơn nữa. Cuộc phiêu lưu của nàng tiên cá đã đến lúc phải chấm dứt, nàng phải trở về với biển, với thực tại là định mệnh ngàn thu. Bỏ mặc hoàng tử với bao nỗi buồn bã, tiếc nuối.
Đã 3 ngày nay em đã không nhận được cái buzz nào từ anh. Những cái buzz đã ghi dấu trong lòng em lúc nào chả biết mà bây giờ mỗi khi nhìn màn hình có người nào đó buzz mình, em lại nhớ đến anh, nhớ cái dòng buzz đỏ chói cùng với cái nick thân quen phía trước. Mỗi ngày làm việc không được anh buzz thật là một ngày dài và trống rỗng. Mà thực ra mình đã có gì đâu anh nhỉ? Chỉ những hẹn hò, những tuần làm việc bận rộn nhưng vẫn chat với nhau suốt cả ngày, để rồi cuối tuần lại mong đến thứ hai để được em buzz. Chỉ có thế, không một lời hò hẹn, không một lời yêu.
Cuộc sống sẽ trôi đi, em sẽ trở về với công việc, với những tương lai chờ đợi phía trước. Còn anh, anh sẽ trở về với người yêu khi có thêm một người khác sẽ đau khổ vì mất đi người yêu (cái cảm giác mà em đã từng phải cảm nhận).
Tình yêu không phải là một cuộc chiến tranh, không phải một canh bạc một mất một còn mà là nơi những yêu thương, nhân bản, bao dung rất tự nhiên sẽ được bộc lộ. Dẫu biết anh đã có người ta, nhưng từ khi quen anh em vẫn luôn muốn dành những gì tốt nhất cho một người dưng xa lạ.
Yêu tức là cho mà không đòi phải nhận lại bao giờ. Một ngày nào đó, biết đâu nàng tiên cá sẽ được trở thành người. Và biết đâu, hoàng tử vẫn đang chờ nàng…
cohangxomsaigon