Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Hoài niệm cuối

Anh àh, vừa tròn một năm ngày mình quen nhau, nhưng cũng vừa tròn ba tháng ngày mình xa nhau phải không? Ba tháng trời ngắn ngủi mà đối với em như cả một thế kỷ vậy... Chẳng hiểu sao lại ra nông nỗi này... Nỗi buồn vẫn cứ đeo đẳng em mãi.

Anh ra đi không một lời giải thích? Em tự hỏi mình làm gì nên tội hả anh? Có trách... chỉ là am yêu anh quá nhiều mà thôi... Lý trí của em không thể thắng được tình cảm nữa rồi.
Em ngơ ngác, suy sụp và tàn tạ.

Nỗi nhớ nhung cứ dày vò, giằng xéo trong tâm hồn em. Em buồn, em khóc. Em làm đủ mọi cách để có thể quên được anh, để có thể xua đuổi đi những suy nghĩ, hình bóng về anh. Nhưng trớ trêu thay, hình như ông trời vẫn bắt E phải... gặm nhấm nỗi đau trong lòng vì hàng đêm anh vẫn đến với em trong giấc mộng.

Gần ba tháng trời, em cố níu kéo, vẫn moi móc từng cơ hội nhỏ nhoi để mong anh quay lại. Thế rồi anh cũng quay lại thật, quay lại như "một người bạn bên cạnh em để em nguôi ngoai dần dần chỉ vì... "anh thấy em buồn nhiều quá!". Như gáo nước lạnh tạt vào mặt em giữa mùa đông giá rét. Em cảm thấy mình chẳng còn một chút sức lực nào nữa cả. Đau đớn quá! Cố ngăn những dòng nước mắt tuôn rơi vì em không thể khóc trước mặt anh được nữa. Đôi chân em quỵ ngã khi em vừa quay trở về nhà. Em òa khóc... đầy hờn tủi và oán giận anh.

Em phải xa anh thôi khi mà sự ích kỷ và sỹ diện trong anh quá lớn. Nó lớn hơn cả tình cảm mà anh dành cho em nữa... Aanh chẳng dành cho em một chút tình cảm gì cả. Em trẻ con và ngây thơ quá hay vì tình yêu của em đã làm cho em trở nên mù quáng mất rồi. Để cho đến bây giờ em vẵn băn khoăn mãi với câu hỏi "Có phải em đã nhìn lầm người?"
Em vẫn thế, vẫn yêu anh như ngày đầu tiên... vẫn đủ bao dung và kiên nhẫn để chờ đợi anh quay về. Nhưng anh thì đã khác nhiều rồi. Anh lạnh lùng và nhẫn tâm. Như một con nhím xù lông, mà bất cứ khi nào cũng có thể làm em bị tổn thương. Quyết tâm, em dồn nén lại mọi cảm xúc... Em hứa với lòng mình sẽ giữ sự im lặng. Mười lăm ngày trôi qua, em cảm thấy mình thật phi thường, thật mạnh mẽ như một lớp vỏ bọc bên ngoài vững chắc cho cho một cái xác vô hồn vô cảm. Em vẫn lang thang ngoài phố, vẫn chìm đắm trong những bản nhạc buồn, vẫn ôm gối khóc thầm mỗi đêm... vẫn dừng chân trước căn phòng im ắng của anh. Em đứng đấy im lặng và giàn dụa. Ôi quá khứ, sao cữ mãi dày vò tôi thế nà y?

Anh nhắc em phải quên đi tất cả... Anh trầm tính và "Anh nghĩ mình phải tìm cho mình một người bạn sôi nổi nhưng mà anh đã sai rồi. Anh phải chọn người có tính cách giống anh". Đó là lý do của anh đấy sao? Một lý do chính đáng để anh có thể thanh thản rời xa em... còn em thì mãi mãi phải day dứt. Một lý do để cho thấy là anh xử sự rất khéo léo, còn em thì mãi mãi vụng về, bồng bột. Không biết em có nên trách anh không nữa? Vì càng trách anh, em lại càng yêu anh nhiều hơn. Tình yêu của em giờ đã tỷ lệ thuận với sự oán hận rồi.

Suy nghĩ rất nhiều để có thể nhận ra một điều rằng em đã sai. Sai ngay từ khi bắt đầu quen biết anh. Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại phải không anh? Em đã quá vội vàng, hấp tấp. Như một con thiêu thân, em lao vào trò chơi tình ái với anh. Không mất thời gian theo đuổi, không cần phải chuẩn bị những buổi hẹn hò lãng mạn, không quà cáp xa hoa lãng phí... Anh cũng bình thường như những người đàn ông bình thường khác. Vậy mà anh đã đánh gục em. Trong tâm hồn non nớt, em tôn thờ và thần thánh anh, đặt mọi hy vọng và niềm tin vào anh. Với em, anh nói một là một, hai là hai. Không hề cãi vã, không hề nghi ngờ, mọi thứ đều có thể theo ý anh. Anh là tất cả... để rồi... "bận lòng chi với một kẻ qua đường" phải không anh?

Ba tháng thử thách đã hết, mọi thứ đã vượt qua giới hạn rồi anh àh. Em sẽ vẫn sống, vẫn không thể ngừng yêu anh ngay được nhưng em sẽ dần dần đào hố và chôn sâu tất cả. Trái tim em vẫn dành một chỗ để cho anh. Để dánh dấu một thời ngu dại và si mê. Chỉ ước sao em đủ can đảm nói tiếng "không" với anh khi anh quay trở lại.

Giờ đây, tất cả những nhớ nhung, những đau khổ của em anh sẽ ko được quyền biết đến nữa. Vì những điều đó không xứng đáng để dành cho anh đâu. Muốn khóc thật to, muốn gào thét với cả thế gian này...nhưng trách chi một con người hay trách chính bản thân mình trước đây?

B.T.

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net