Em sẽ là chú lính chì dũng cảm
Anh à, hãy để em gọi anh là anh yêu lần cuối cùng anh nhé! Lần cuối cùng thôi, anh là anh yêu của em, được không anh? Thế là mình đã chia tay nhau 4 ngày rồi anh nhỉ. 4 ngày ngắn ngủi, nhưng sao đối với em nó lại dài đến thế.
Dài lắm, bởi đã không còn những dòng tin nhắn yêu thương của anh. Anh lạnh lùng ra đi, để lại em với nỗi đau đớn khôn nguôi, anh có biết chăng? Những tưởng em sẽ khóc thật nhiều, sẽ làm mọi cách để níu kéo anh, nhưng không hiểu sao trái tim em lúc đó như đóng băng lại khi anh nói em đừng yêu anh nữa. Tại sao vậy anh? Tại sao anh đã chia tay người ấy nửa năm rồi, đã nói lời yêu em, mà anh vẫn không thể quên người ấy? Tại sao em lại ngốc đến thế hả anh? Tại sao em lại không nhận ra rằng anh không hề yêu em, rằng em chỉ là người lấp chỗ trống tạm thời trong trái tim anh? Có phải trong lớp học tình yêu em chỉ là một con bé ngu ngơ phải không anh?
Em xót xa cho mối tình đầu dại khờ của em, xót xa cho nụ hôn ngây ngất mình đã trao nhau ngày nào. Bao nhiêu yêu thương và niềm tin em đã trao anh, giờ có còn ý nghĩa hay chăng? Ngày xưa anh nói những người lần đầu đi chơi với nhau lần đầu tiên mà trời mưa như mình thì sẽ được ở bên nhau mãi mãi.
Ngày xưa anh nói sẽ yêu em trọn đời, sẽ làm tất cả để mình được bên nhau dù cho có khó khăn gì đi chăng nữa, anh đã quên rồi sao anh? Giá như em chưa từng quen anh, hay giá như mình đã chỉ là bạn thôi, có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều, phải không anh? Em không ghen với mối tình đầu của anh, người ấy xinh đẹp hơn em, em biết chứ. Em đã tin, tin mãnh liệt rầng anh yêu em thật sự không phải bởi vẻ bề ngoài mà bởi tâm hồn em. Nhưng có lẽ niềm tin ấy đã bị phản bội phải không anh?
Giờ đây, không còn ai chờ đợi em nơi phía cuối con đường kia, không có ai nắm lấy bàn tay em, đặt lên môi em nụ hôn ngọt ngào và nói với những lời âu yếm dịu dàng nữa rồi, phải không anh? Trời lại mưa đấy anh à, nhưng bây giờ em chỉ có một mình thôi, lạnh lẽo và cô đơn biết bao. Và em đã biết trái tim anh mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thuộc về em được nữa rồi. Em sợ kỷ niệm lắm anh à. Em sợ đi qua những con đương quen thuộc của chúng mình ngày nào. Em sợ lắm, một sáng trong lành Bách Thảo, một trưa dịu êm hồ Giảng Võ, một ngày nhâm nhi cafe ở một quán đặc biệt, em sợ cả hương trà sữa ngày nào nữa anh à. Nếu anh đã không cho em quá nhiều ký ức đến thế có phải em đã không đau đớn đến thế này không anh?
Tạm biệt anh, anh yêu à! Ngày hôm nay em khóc, nhưng ngày mai, và cả những ngày sau nữa, em sẽ cười, sẽ bước đi một mình mà chẳng cần một bàn tay ấm nắm lấy bàn tay em. Em sẽ làm được, sẽ là một chú lính chì xấu xí nhưng cực kỳ can đảm đấy, anh à.
Ngày mai trời sẽ lại sáng. Tạm biệt anh yêu thương. Hãy hạnh phúc với sự lựa chọn của mình anh nhé! Mối tình đầu của em, một lần và mãi mãi, em sẽ vẫn luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Em đã yêu anh, vậy thôi!
Snake lười