Có phải anh nhút nhát không
Khi trái tim của em đã nguội lạnh, vì một mối tình chỉ có em là người một phía, thì anh đã đến và làm cho nó ấm áp trở lại. Nhưng chắc có lẽ em là người dễ quen quá phải không anh.
Mọi người nói rằng em là người dễ yêu, nhưng em nghĩ rằng tuổi trẻ mà anh, phải sống trong tình yêu chứ. Khi mới chia tay cũng khoảng ba ngày mà em đã vội vàng đến với anh, không phải yêu mà là do xúc cảm chăng em tự mình nghĩ như vậy. Nhưng anh ơi !không phải như vậy, có lẽ trái tim em bị tan vỡ thì anh lại hàn gắn nó lại, nhưng vết thương của em chưa lành hẳn đâu anh thì nó lại bị anh một lần nữa làm đau nhói.
Anh nói anh yêu em, cứ cho là như vậy đi, nhưng anh yêu em bằng gì vậy anh, bằng con tim hay bằng đôi mắt của anh. Bản tính của anh thực sự rất hiền, và em biết điều đó nhưng anh hiền đến nỗi em phải sợ. Sao bây giờ, anh không như xưa hay nhắn tin vào nhưng buổi sáng, trưa, tối với nhưng dòng tin nhắn thật ấm áp và tràn đầy sự quan tâm của anh. Rồi những lời mời chủ động hẹn hò, đi chơi của anh đâu mất, anh nói rằng anh bận học, và hơn nữa bản tính của anh là lười đi. Nhưng anh ơi!có biết rằng em thật sự không hiểu chẳng lẽ việc đi chơi với em là vô ích sao, chẳng lẽ anh không muốn ở bên em chút nào sao?. Anh giải thích thật nhiều và tất cả đều rất có lý. Nhưng nếu suy nghĩ lại thì em biết rằng tất cả chỉ là biện hộ.
Nếu anh nói là anh bận chẳng lẽ cả một tuần anh không rãnh ngày nào cho em sao. Anh nói những buổi trưa, anh tranh thủ công việc nên ghé qua nhà để gặp mặt em nhưng có lẽ nếu không có việc gì đó để đi ngang qua nhà em thì anh có bỏ một chút thời gian dành cho em.Và hơn thế nữa những tin nhắn điện thoại của em gởi cho anh không quan trọng đối với anh ư. Em không hiểu vì sao em nhắn tin cho anh nhưng phải mất đến một tiếng sau anh mói nhắn lại. Em lại hỏi anh vì sao? thì cũng như vậy em đã quá quen thuộc với những tin nhắn giải thích của anh. Những kời giải thích của anh nghe sao mà đau nhói.
Người ta nói rằng: yêu thương người khác là phải chiều chuộng quan tâm người đó mang lại hạnh phúc cho người đó,và điều cần thiết nhất là tin tưởng lẫn nhau. Nhưng anh ơi đánh mất niềm tin một lần thì không thể nào như xưa được nữa. Dù đã bao nhiêu lần em nói với anh là em không tin anh, để chỉ mong một lời thật từ trái tim anh. Nhưng anh lại đáp lại bằng một câu nói thật lạnh nhạt nếu" em không tin thì thôi anh không giải thích nhiều". Anh biết em rất buồn không. Thôi nhưng lời nói ra thì nhiều lắm nhưng em chỉ viết như vậy thôi.
Em sợ rằng nếu nói ra nhiều em sẽ đau lắm. Em bắt đầu có cảm giác bất an về cuộc tình này. Em đã yêu anh bằng tất cả những gì mình có nhưng dường như hạnh phúc cuối cùng vẫn còn xa vời. Anh cứ mải miết với những gì của riêng bản thân anh.
Em tự hỏi không biết có một lúc nào đó anh nhìn thấy trong mắt emsâu thẳm một nỗi buồn. khi anh đọc lá thư này em mong anh hãy suy nghĩ nha anh. Đừng để em phải rời xa anh vì em mới bắt đầu yêu anh.
trần thị thu hiền