Em luôn thích anh
Chưa bao giờ em xưng "anh em" với anh cả, chưa bao giờ. Em chỉ xưng thầm điều đó trong lòng mình. Trước mặt anh em luôn xưng "ông tôi", em chưa thay đổi điều đó, em không đủ can đảm và em cũng chẳng biết phải nói như thế nào.
Chúng ta quen nhau chưa lâu, chừng một năm rưỡi thì phải, em chẳng thể nói là em hiểu anh, em biết anh suy nghĩ điều gì hay chỉ là một lần quan tâm đến anh em cũng chưa có. Anh thì khác, anh luôn hỏi xem em như thế nào, "sao trông bà mệt thế?, thiếu ăn à" hay "sao hôm nay không đi học?". Em cười trước những lời quan tâm của anh, em trả lời và biết sẽ luôn nhận được những câu hỏi quan tâm đó. Tại sao ư? Em biết rằng anh luôn dành tình cảm cho em nhiều hơn một người bạn, anh rất thích em.
Chưa bao giờ như lúc này em cảm thấy mình vào lớp A là không sai lầm, vì chỉ vào đó em mới gặp anh và quen anh. Biết nói thế nào nhỉ, em không thích anh, em chỉ muốn coi anh là người bạn, em đã nói điều này khi biết anh thích em mặc dù anh chưa ngỏ lời. Em nhớ em đã diễn tả nôm na tình cảm em dành cho anh như thế này: Nếu như coi 100 là giới hạn cao nhất của tình cảm ( tình Yêu) thì tình cẩm của em dành cho anh là dưới mức 0, là âm rùi ! Em chẳng nhìn thấy mặt anh như thế nào khi nghe điều đó nhưng em nhớ mãi giọng nói tự tin của anh: " không sao , nếu hôm nay là âm thì mỗi một ngày sẽ là 1, chẳng mấy đến 0, cứ từ từ như vậy sau 100 ngày thì bà thích nhất tôi rồi" Em phì cười vì sự tự tin quá đáng đó, nhưng em không thích anh.
Chúng ta như vậy trong thời gian dài, anh đưa em về và lắng nghe bài nói dài bất tận cua em về tất cả mọi thứ , từ cái AZY của lớp này đến cái WRT của lớp khác, các kế hoạch để em đạt được mọi thứ về mình. Anh luôn đứng sau giúp đỡ em, cổ vũ em mặc dù thấy em quá đáng. Khi ở bên anh em mới thực sự là em, một đứa ích kỉ, lắm trò,hay khóc và rất yếu đuối.
Anh có ghét em không? khi biết em như thế , em chẳng quan tâm tới điều đó vì em luôn nghĩ ràng anh thích em. Sự hiện điện của anh trong cuộc sống của em là điều hiển nhiên, em cho rằng là phải như thế. Tại sao em không bỏ ra chút thời gian để nghe anh nói, quan tâm tới anh nhiều hơn?
Em thật ngốc phải không? . Bây giờ khi chẳng nghe tiếng anh nói nữa, không có những cuộc điện thoại mấy giờ, không còn những lời quan tâm của anh, em thấy thật trông trải. Em đã mất đi một điều gì đó quan trọng với mình. Em đã luôn muốn nói điều này với anh. Em rất thích anh, thích nhiều hơn ngay cả chính bản thân em ngay từ lần đầu anh ngỏ lời với em.
Khánh Linh