Trái tim vẫn luôn rung động
H. à, là tớ đây, không biết liệu có một ngày nào đó cậu đọc được những dòng chữ này của tớ không nhỉ? Đã mấy tháng trôi qua rồi mà bọn mình vẫn không gặp nhau, mình chẳng nhớ nó là bao nhiêu ngày mà chỉ cảm thấy từ lâu, rất lâu mình đã không gặp cậu.
Thời gian cứ thế trôi, tớ cứ nhầm tưởng rằng, mọi thứ sẽ qua đi cùng thời gian đó. Nhưng không phải thế, hình như những gì tớ đang cố gắng quên thì nó lại tạo cho tớ thêm nhớ nhiều hơn, quên để rồi lại nhớ, nhớ rồi lại muốn quên, thế rồi tớ cứ nhớ rồi quên, quên và nhớ...
Nó cứ xuất hiện trong đầu tớ, liệu tớ có phải là một người quá yếu đuối không? "Đã bao lần lý trí bảo trái tim, quyết không yêu, không buồn, không nhớ. Nhưng trái tim là một kẻ khờ, cứ thao thức nhớ người trong đau khổ".
Tháng 7 mưa ngâu, những cơn mưa bất chợt làm mình nhớ tới cậu nhiều hơn, kỉ niệm của bọn mình toàn những ngày mưa, có lần cậu nói với mình : "Mưa đã xin dấu kỉ niệm của chúng mình, vì thế khi nào Hà Nội muốn mưa bọn mình lại hẹn nhau nhé".
Nhưng H. ơi, giờ đây bọn mình có hẹn nhau đâu sao trời vẫn mưa? Nó cũng giống như chuyện tình của bọn mình vậy, vẫn yêu nhau nhưng đành chia tay, có nỗi buồn nào hơn thế không? Ngày tớ nhận lời yêu, cậu từng nói, tình yêu của bọn mình sẽ có rất nhiều thử thách nhưng chỉ cần bọn mình yêu nhau và hiểu nhau thì sẽ vượt qua tất cả...
Cậu đã nói dối tớ, cậu đã nhận là người hèn nhát để rồi xa tớ, tớ hiểu lý do đó của cậu nhưng tại sao? Bọn mình có thể vượt qua mà... Tớ đã khóc rất nhiều, cậu không thể nhìn thấy tớ vật lộn với nỗi đau buồn ấy như thế nào bởi tớ luôn che giấu cảm xúc của mình trước cậu, tớ mỉm cười khi gặp lại cậu nhưng cậu đâu có biết khi ra về tớ đã khóc như thế nào.
Đã có lần, tớ lang thang trên con đường có bao nhiêu kỉ niệm của bọn mình, tớ đã lang thang như một kẻ si tình và mộng du, để rồi khi tỉnh lại tớ mới biết mình đang nằm trong bệnh viện, chiếc xe đó đã lao vào tớ. Tớ bật khóc khi thấy mình như vậy, tại sao chiếc xe đó lại đâm vào tớ? Tại sao không cho tớ là người mộng du để tớ có thể đi cùng cậu trong "quá khứ, trong kỉ niệm?". Tớ muốn gào thét, tớ muốn chạy ngay đến bên cậu nhưng tớ bất lực khi nghĩ về hiện tại?
Mối tình đầu ơi, nó chưa đủ sâu sắc để biến tớ là một kẻ si tình, nhưng nó biến tớ thành một kẻ khờ khạo luôn sống trong "quá khứ", luôn sống với kỉ niệm, với hình ảnh của cậu để rồi vật vã trong đau khổ.
6 tháng chia tay, không còn gặp cậu như xưa, có những lúc thấy trong lòng trống trải, tớ muốn lấp đi một chỗ trống trong lòng mình để quên đi hình ảnh của cậu nhưng tớ đã không làm được điều đó. Có phải tớ không thể yêu một người khác nữa đúng không? Lúc này đây có bao nhiêu người con trai khác theo đuổi nhưng tớ bỏ mặc tất cả vì trái tim tớ vẫn nghĩ về cậu và vẫn luôn rung động.
Tớ yêu cậu và yêu cậu rất nhiều.
Minh
Bạn nghĩ gì?
0/1000| Gỡ rối tơ lòng |
![]() |
| Để được gỡ rối tơ lòng, hãy gửi câu hỏi của bạn về địa chỉ email changnang@ngoisao.net |
| 360 độ yêu |
![]() |
| Bí mật của nàng |
![]() |
| Bí mật của chàng |
![]() |
| Hạnh phúc gia đình |
![]() |




