Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Anh có thích nước Mỹ không?

Nước Mỹ đã 'bóp chết' tình yêu, ước mơ thời tuổi trẻ của Trịnh Vi, mang lại cho cô biết bao nhiêu nước mắt.

>> Anh có thích nước Mỹ không?

Ngọc Thu
(Cuốn sách của tôi)

Nếu là 10 năm trước, khi còn nhiều lãng mạn và lắm mộng mơ, có lẽ cuốn tiểu thuyết này đã lấy của tôi tương đối nước mắt. Nhưng giờ, tôi thấy đây là một cuốn sách "dễ đọc", thậm chí, nếu khó tính hơn, người ta có thể nhận xét là "sách tình yêu nhảm nhí". Không nhiều triết lý cao siêu, không đầy ắp tình huống nghẹt thở nhưng nếu bạn là một "tín đồ" của chủ nghĩa tình yêu lãng mạn, bạn sẽ vẫn thấy chút lâng lâng khi đọc tiểu thuyết này.

Tôi thích nhân vật chính Trịnh Vi dù cô mang dáng dấp Scarlett của Cuốn theo chiều gió, một cô gái thích là làm, yêu là nói, không đắn đo, không toan tính. Suốt cả thời sinh viên, cô cười - khóc - ghét - yêu thật nhiệt tình, thật bản năng, vô tư và kiên trì. Nhưng Trịnh Vi lại là một cô gái khờ dại khi "đã hẹn là đến mà đến là chờ" dù có phải đợi bao lâu, cô cũng cam tâm tình nguyện vì cô luôn tâm niệm "nhỡ anh ấy đến không thấy mình thì sao?". Khờ dại nhưng lãng mạn đến nao lòng.

Thoạt đầu, tôi luôn thắc mắc vì cái tên của cuốn tiểu thuyết. Nghe có vẻ không phù hợp chút nào. Nhưng khi đọc đến đoạn Trịnh Vi đã trưởng thành, hẹn hò với người đàn ông nào, câu đầu tiên hỏi cũng là "Anh có thích nước Mỹ không?", tôi hiểu vì sao tác giả lại chọn cái tên ấy. Nước Mỹ đã "bóp chết" tình yêu, ước mơ thời tuổi trẻ của Trịnh Vi, mang lại cho cô không biết bao nhiêu nước mắt. Đơn giản chỉ là một câu hỏi vậy thôi mà tôi có thể thấy sự ám ảnh của nỗi đau mang tên "nước Mỹ" đeo bám cô gái suốt một thời gian dài dù cô chưa bao giờ đặt chân lên đó.

"Không biết đã bao giờ em kể cho anh câu chuyện này chưa, hồi nhỏ em có một con búp bê, con búp bê đó em giành từ tay người chị họ. Trong đống đồ chơi em thích nhất nó, buổi tối không được ôm nó em không chịu ngủ, cho dù nó xấu nó cũ em đều không quan tâm. Sau đó, em làm mất con búp bê, em khóc đòi mãi, khóc khản cả cổ nhưng vẫn không tìm thấy nó.

Bố mẹ đã mua rất nhiều đồ chơi mới để an ủi em nhưng em đều không thích, hồi đó em tưởng nếu không tìm được con búp bê đó thì em sẽ mãi mãi không thể vui và cũng không thể thích các món đồ chơi khác. Một tháng, hai tháng, một năm, hai năm, em không thể quên nó, mãi cho đên khi đi học cấp một, một hôm nhà em tổng vệ sinh, em mới tìm thấy nó trong góc bếp cũ. Lúc đó không ngờ em phát hiện ra rằng đối với em nó đã không quan trọng nữa, có lẽ trong quá trình tìm nó, em đã hết tuổi cần đồ chơi rồi..."

Bằng câu chuyện thuở nhỏ, Trịnh Vi đã nhận ra mình yêu ai và ai là người yêu mình đích thực sau một thời gian phân vân giữa hai người tình ngày trước, đồng thời cùng vô tình xuất hiện lại trong cuộc đời cô. Chẳng hiểu sao khi đọc đoạn này, tôi lại chợt liên tưởng đến đoạn "Em chỉ là một đứa trẻ khóc đòi trăng" giữa Rehtt và Scarlett trong Cuốn theo chiều gió.

Ngoài Trịnh Vi, một cô gái nữa để lại nhiều ấn tượng cho tôi là Nguyễn Quản nhưng là ấn tượng buồn. Cô xinh đẹp, giỏi giang, yêu hết mình, tin hết mình, để rồi lại chịu nhiều tổn thương vì sự ích kỷ, toan tính của người cô yêu. Và cái kết của cuộc đời cô - cái chết trên đường đi gặp người yêu lần cuối trước khi anh ta lấy vợ, là một cái kết thật buồn cho cô và cho tất cả mọi người, dù cô may mắn khi không biết rằng người cô yêu đã không đến điểm hẹn.

Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi đọc của Tân Di Ổ và tôi đã phải search giới tính của tác giả sau khi gập sách lại. Vì sao? Vì dù là nữ giới, tôi vẫn có cảm giác tác giả thiên vị phái đẹp. Nhân vật nam dù có tốt nhất truyện vẫn đầy ích kỷ, toan tính, nhỏ nhen trong tình yêu. Còn phần lớn các nhân vật nữ đều có trái tim biết yêu thương, biết hy sinh, cuồng nhiệt và mù quáng... Có lẽ ngoài thực tế sẽ không đến nỗi phiến diện như vậy. Hay điều đó cũng đúng trong cuộc đời??

Vài nét về tác giả:

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 12 ý kiến

8:19 10/7/2012

vivi

Mỗi khi đọc xong một cuốn tiểu thuyết của Tân Di Ổ, trong đầu tôi lại xuất hiện vô số câu hỏi "Tại sao"? Nếu như... Nhưng tiếc rằng cuộc đời này không có những cái "Nếu như".

Trả lời ý kiến của vivi

0/1000

14:35 7/5/2012

vietan_hhp

Tôi đã đọc cuốn này trên 10 lần, rất cảm động cứ như viết cho mình

Trả lời ý kiến của vietan_hhp

0/1000

8:35 6/6/2012

khanhchi trả lời vietan_hhp

Anh có thích nước mỹ không?
Trời, mình như bị tẩu hỏa nhập ma, mãi mới dứt ra được. Lâu lắm mới có một tác phẩm làm cho mình ngập tràn cảm xúc như vậy, chắc tâm hồn yêu văn chương của mình khô cằn lâu, giờ lại được “tưới tắm” hơi quá đà. Hôm đầu tiên thức đến 3h để đọc, hôn thứ 2 đọc hết rồi vẫn thức tiếp đến 1h30 để đọc lại. hix…
Yêu Trịnh Vi vô cùng!
Tại sao Tân Di Ổ lại xây dựng một nhân vật nữ yêu vô cùng, yêu mãnh liệt không toan tính như vậy. Đoạn kết đúng với mong đợi của mình, Xem thêm

Trả lời ý kiến của khanhchi

0/1000

16:46 14/3/2012

vannhi

Cuốn sách này rất hay. Khi đọc nó, tôi đã khóc rất nhiều.

Trả lời ý kiến của vannhi

0/1000

18:7 13/3/2012

skyline151122

Tôi rất thích cuốn sách này vì khi đọc nó, tôi như thấy mình trong đó, thấy lại quá khứ mình trước đây, y hệt Trịnh Vi, tôi đã đọc đi đọc lại 3 lần mà cảm xúc vẫn vẹn nguyên.

Trả lời ý kiến của skyline151122

0/1000

14:54 13/3/2012

maylangthang

Tôi là dân ghiền tiểu thuyết, có thể nói hầu hết truyện của Tân Di Ổ, tôi đều đã đọc qua, nhưng "Anh có thích nước Mỹ không?" là một trong những cuốn tôi thích nhất. Truyện thực tế, với tôi, tác giả đã có một cái kết rất hợp lý. Những ai thích tiểu tuyết, đừng nên bỏ lỡ quyển sách này.

Trả lời ý kiến của maylangthang

0/1000

16:45 12/3/2012

mua rung

Tôi đã đọc vài tiểu thuyết cùng tác giả, "Anh có thích nước Mỹ không?" là một trong những cuốn tôi thích nhất. Cái kết trong tiểu thuyết của Tân Di Ổ rất thực tế, không ảo tưởng. Nếu bạn cảm thấy tác giả có phần ưu ái cho phái nữ, hãy thử đọc "Hóa ra anh vẫn ở đây", tôi thấy ở truyện này, tác giả xây dựng một nam chính kiên trì theo đuổi tình yêu của mình. Hy vọng nó thỏa mãn phần nào sở thích của bạn.

Trả lời ý kiến của mua rung

0/1000

14:42 12/3/2012

pham anh thu

Ngoài đời cũng có thực tế, có điều không phải là nước Mỹ, là một đất nước hay công ty nào đó. Khi đọc truyện, tôi cảm nhận thấy mình ở đâu trong đó. Anh cũng đi và để lại tôi một mình, biết cuộc sống vẫn là sự hợp tan nhưng đôi khi sao nó làm cho con người ta phải suy nghĩ nhiều thế.

Trả lời ý kiến của pham anh thu

0/1000

14:41 12/3/2012

thuyan.194.26

Tôi từng trăn trở và rơi nước mắt khi gấp quyển sách này lại. Thật sự khi đã đọc xong quyển sách, tôi cũng không rõ Trịnh Vi thật sự yêu ai? Là mối tình đầu ngây thơ, hay là một người đàn ông đã lấy đi của cô quá nhiều nước mắt? Tôi thích nhân vật Trần Hiếu Chính, thật sự rất thích hình tượng người đàn ông này. Nhưng nếu là Trịnh Vi, tôi cũng sẽ lựa chọn như cô - người đàn ông không ngại những tổn thương và đã yêu cô hết lòng. Trần Hiếu Chính cũng rất yêu thương cô, thậm chí là bằng tất cả tình Xem thêm

Trả lời ý kiến của thuyan.194.26

0/1000

14:40 12/3/2012

nthucoanh26111

Lúc cầm cuốn sách trên tay, mình chỉ tò mò về cái tựa đề, sau khi đọc được 1/3 thì thấy ôi sao truyện này teen quá, nhưng sau khi đọc xong gấp lại trang cuối cùng thì thấy thú vị. Nói chung, truyện cũng không kịch tính nhưng thoải mái, nhẹ nhàng và đọc xong mới hiểu cái ý nghĩa của tựa cuốn sách.

Trả lời ý kiến của nthucoanh26111

0/1000

14:39 12/3/2012

minhthanhtpqt

Đại khái cứ phải thực dụng, tính toán, khuôn mẫu, theo chuẩn xã hội thì thiên hạ mới hài lòng. Hay tình yêu bất tử là xấu xa?

Trả lời ý kiến của minhthanhtpqt

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net