Thứ ba, 6/12/2011 08:00 GMT+7

Tôi muốn là người phụ nữ đảm đang

Kiếm tiền, chi tiêu... tất tật công việc gia đình đều một tay anh quán xuyến.

Ngày nào tôi cũng lên mạng để tìm hiểu cách những người vợ sống cuộc sống vợ chồng góp gạo thổi cơm chung là như thế nào? Tôi không tưởng tượng ra được chi tiêu là như thế nào cho hợp lý và như thế nào mới là vun vén cho gia đình? Chắc hẳn các bạn nghe thấy lạ lắm phải không?

Tôi yêu anh từ năm 17 tuổi khi còn đang là sinh viên của một trường đại học. Cuộc sống xa nhà chưa đủ để tôi lớn vì vẫn chưa phải liệu cơm gắp mắm như các bạn khác thì tôi đã gặp anh. Anh chăm sóc cho tôi từng tí một. Nhà tôi nghèo không đủ điều kiện còn nhà anh thì ngược lại. Tôi cố gắng không muốn phụ thuộc và sống tách biệt với anh nhưng anh luôn đến với tôi chia sẻ lo lắng cho tôi. Có lẽ với cái tuổi quá nhỏ ấy tôi rất ngại về chuyện tiền bạc nên tôi chẳng bao giờ hỏi anh như thế nào, việc kinh doanh của anh ra sao?

Sau 2 năm tôi kết hôn với anh, tôi vẫn đi học. Mọi tài chính trong nhà anh cầm hết vì tôi nghĩ ai cầm chả như nhau. Nhưng tôi chỉ biết xài tiền thôi. Khi tôi lo lắng, buồn phiền thì anh lại bảo có gì đâu tùy em thôi, cứ mua đi không phải lo. Nói vậy nhưng tôi cũng thấy nhục nhã lắm. Tối nằm toàn khóc thầm vì tôi cảm giác mình bị phụ thuộc. Xấu hổ vì cầm tiền của anh.

money1-955644-1368127688_500x0.jpg

Khi ra trường, tôi đi làm tại một hệ thống siêu thị. Cái cảm giác vô lo đã trở thành thói quen tệ hại. Tôi đi làm nhưng chả biết lương bổng ra sao, chỉ cần cuối tháng có tiền chuyển vào là được. Thẻ của tôi, tôi đưa cho anh. Cứ hết tiền anh lại rút ra và tôi lại chi tiêu mua những thứ mình thích. Bây giờ tôi sợ lắm vì tôi không biết thế nào là chi tiêu cho hợp lý, quản lý tiền ra sao cho không hụt trước thiếu sau? Nhiều lúc tôi nghĩ mình đã quá vội vàng kết hôn vì bây giờ tôi muốn mình tự lập, muốn được tự kiếm tiền nếu lỡ sau này có chuyện gì tôi sẽ sống sao đây?

Chúng tôi chưa có con. Anh hay đùa rằng tôi như con anh rồi khỏi có cho mệt. Anh sẽ chăm sóc tôi. Thời gian này thật sự là chúng tôi đang gặp khó khăn vì anh đi học tiếp. Anh hay mắng tôi mua lung tung nhưng tôi chỉ mua cho gia đình và anh thì không thích phụ thuộc gia đình nữa. Xin hãy cho tôi biết giờ tôi phải làm thế nào? Tôi cũng muốn làm người phụ nữ đảm đang lắm. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Thảo Trần