Thứ hai, 13/2/2012 09:49 GMT+7

Ma tuý cướp anh khỏi tôi

Đã một lần cùng anh chiến đấu với 'đập đá', tôi tin anh vì tôi sẽ làm lại từ đầu nhưng cuối cùng vẫn chỉ là 'ngựa quen đường cũ'.

Tôi năm nay 24 tuổi và anh ấy ít hơn tôi một tuổi. Trông vẻ bề ngoài anh "baby" vậy chứ cách ăn nói, suy nghĩ... trưởng thành lắm.

Tôi quen anh trong một lần đi công tác Bạc Liêu. Tôi đi taxi và anh là tài xế lái taxi. Đúng bốn tháng quen nhau, tôi rời TP HCM về Bạc Liêu để tìm việc làm và mục đích là để được gần anh hơn. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình đúng là gan thật.

Nhà anh gần với phòng trọ của tôi nên anh qua lại mỗi ngày. Phòng trọ lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Nhiều lúc quá khích, không kiềm chế được cảm xúc, tôi nói và cười không kể gì hàng xóm (bị nhắc nhở mấy lần). Điều làm tôi hạnh phúc hơn nữa là gia đình, ông bà anh ai cũng quý mến tôi. Họ quan tâm, lo lắng cho tôi như con cháu của mình vậy (có thể vì anh là con một nên họ cưng anh cũng đồng nghĩa với thương tôi, hoặc do tôi đảm đang, lại khéo vung vén). Đến nỗi em gái anh còn ghen tị với tôi. Nếu như không có những biến cố thì năm nay tôi sẽ lên xe hoa với anh.

Tháng 5 năm ngoái, ông nội anh mất hồi cuối tháng 9, tôi phát hiện anh sử dụng ma túy (ma túy tổng hợp hay còn gọi là "đá"). Tôi đã giấu gia đình anh và khuyên anh từ bỏ để làm lại. Nhưng mọi nỗ lực của tôi đều bất thành. Càng lúc anh càng lún sâu hơn. Bình thường chưa bao giờ anh nói nặng với tôi một lời dù cho tôi là người bướng bỉnh nhưng vì ma túy anh đã đánh tôi.

Và đỉnh điểm là anh dùng thuốc quá liều, thần kinh bị ức chế, không kiểm soát được hành vi. Lúc nào cũng nói tôi ngoại tình, có cảm giác như ai đó theo dõi mình, nói chuyện không logic rồi đuổi tôi về TP.HCM. Tôi không đi thì anh đi.

nghien-872271-1368125772_500x0.jpg

Không thể giấu thêm nữa, tôi đã nói mọi chuyện với gia đình anh nhưng tất cả đều không thể làm gì được. Cuối cùng anh đã bỏ đi, tôi cố gắng liên hệ với bạn bè anh để hỏi thăm nhưng không ai biết. Được một thời gian, anh trở về. Nhìn anh, tôi chỉ biết khóc. Khóc khi phải nhờ tới công an đưa anh đi cai nghiện, khóc khi nghĩ về tương lai hai đứa lại sống vui vẻ, hạnh phúc. Khóc khi nhìn thấy y tá tiêm thuốc ngủ cho anh để khỏi sốc thuốc.

Anh cai nghiện ở trung tâm bao nhiêu ngày thì tôi ở đó bấy nhiêu ngày. Bình thường anh mạnh mẽ lắm nhưng giờ chứng kiến cảnh anh ngủ li bì suốt 12 giờ mà không ăn uống, tỉnh dậy như người không có sức lực, cầm hút điếu thuốc không nổi, đến ngồi cũng không vững... tôi lại khóc. Mỗi lần anh tỉnh dậy độ khoảng 10 phút chỉ kịp đi vệ sinh, đánh răng, ăn miếng cháo rồi lại uống thuốc, tiêm thuốc và ngủ. 10 phút ấy với tôi nó quý giá lắm. Mỗi lần tỉnh dậy anh nói: "Bích Vân nằm trên đệm đi để mình nằm dưới đất cho". Xúc động quá nên mình đã khóc ngon lành, anh lại bảo: "Sao Bích Vân khóc?"

Anh hay gọi tôi là Bích Vân và xưng mình. Ngồi ngắm anh say sưa, cầm tay anh mà lòng thấy hạnh phúc. Tôi mơ về ngày anh và tôi rời khỏi trung tâm cai nghiện, về những dự định cho tương lai... Có thể nói khoảng thời gian đó giúp tôi cảm nhận được nhiều điều trong cuộc sống. Chiều ngày 20/10 chúng tôi rời khỏi trung tâm cai nghiện. Trên đường về anh hỏi tôi: "Bích Vân ơi, hôm nay ngày gì mà người ta bán hoa quá trời vậy?". Tôi cười và bảo: " Em cũng không biết nữa, anh xuống hỏi người ta đi ". Có thể anh không biết hôm đó là ngày gì thật nhưng việc anh khỏe mạnh trở lại đã là món quà không gì sánh được đối với tôi.

Sợ bạn bè rủ rê quay lại con đường cũ, tôi đã xin phép gia đình anh đưa anh về quê tôi chơi một tuần. Sau đó, chúng tôi về TP.HCM sống và bắt đầu lại từ đầu, tìm nhà trọ, tìm việc... Ban đầu còn hơi khó khăn nhưng khi mọi thứ vừa mới dần ổn định thì bà nội anh mất. Tang lễ xong, chúng tôi quay lại với công việc nhưng được khoảng một tháng thì anh lại có những dấu hiệu khiến tôi nghi ngờ. Nhưng anh giỏi nói chuyện và nịnh nên rồi tôi cũng cho qua. Hơn nữa, tôi tin anh, tin vào tình yêu của anh.

Ma tuý quả thực có ma lực đáng sợ thật. Nó đã cướp mất anh khỏi tay tôi. Bỏ việc, "đập đá" và về quê. Tôi suy sụp hoàn toàn, tưởng đâu anh sẽ vì tôi, vì tình yêu mà làm lại từ đầu nhưng cuối cùng vẫn "ngựa quen đường cũ". Vì chuyện này, nhiều đêm tôi thức trắng. Nhưng lạ một chuyện là trước đây tôi hay cảm sốt lắm, mưa nắng thất thường chút xíu là bệnh vậy mà từ ngày xảy ra chuyện của anh, tôi thấy mình phi thường thật. Lang thang đi tìm anh, mưa nắng vô chừng, không thiết ăn uống... mà chẳng sao.

Tôi quyết định chia tay anh. Được khoảng một tuần thì anh điện thoại năn nỉ tôi cho anh cơ hội. Tôi biết anh rất thương tôi và tôi cũng vậy nên đã đồng ý. Sau khi về quê ăn Tết, tôi quay lại TP.HCM với công việc bình thường của một trợ lý giám đốc kinh doanh. Đầu tháng 2 vừa rồi, anh bảo lên thăm tôi nhưng đã ghé "đập đá" đâu đó rồi mới điện thoại tôi ra bến xe đón và sáng hôm sau anh về lại Bạc Liêu. Chúng tôi chính thức không liên lạc kể từ đó.

Thà rằng anh không còn yêu tôi nữa, thà rằng có người con gái nào đó cướp anh đi thì tôi còn cảm thấy đỡ. Đến giờ tôi vẫn chưa tin mình đã không còn yêu anh. Tôi đã thua. Hiện tại tôi chỉ biết công việc, làm như điên dại. Về nhà lúc nào cũng 8-9 giờ tối. Tôi sợ về nhà lại nhớ đến anh, nhớ đến những kỷ niệm trước kia. Tính tôi lại mau nước mắt nữa. Không hiểu sao tôi chịu chết vì anh như thế.

Đâu phải tôi không xinh, đâu phải tôi không tài giỏi, không người theo đuổi. Hy sinh quá nhiều vì tình yêu nhưng rồi kết quả là thế đấy. Tôi sợ mai mốt anh lại năn nỉ và tôi lại mềm lòng tha thứ. Tôi yêu anh, tôi nhớ anh quá nhưng anh lại không thể từ bỏ được ma túy. Sẽ như thế nào khi tôi lấy anh? Tương lai và con cái chúng tôi thì sao? Gia đình, bạn bè tôi đều không biết việc này. Và tôi cũng không có can đảm để nói với họ về sự thật ấy. Lẽ ra với tuổi của tôi bây giờ phải được yêu thương, chiều chuộng từ người yêu nhưng tôi thì khác.

KTV

 
  • Tặng 10 triệu đồng khi hút mỡ Vaser Lipo

  • Môi hồng gợi cảm tự tin xuống phố

  • 'Mua một tặng một' cùng Aime

  • Đẹp theo phong cách công sở