Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Gí dao vào cổ con, khống chế bố

Trần Văn Tính tại cơ quan công an.
Trần Văn Tính tại cơ quan công an.

Nhìn thân hình cao lớn và gương mặt sáng sủa, thư sinh của Trần Văn Tính, chẳng ai có thể ngờ rằng hắn lại cầm dao gí vào cổ, toan đâm chết một cháu nhỏ.

Trong vai một người lao động nghèo khổ, thật thà chất phác từ Nam Định về Hà Nội làm ăn, gã đã lân la tìm cách vào chơi tại một gia đình công chức khá giả ở quận Long Biên. Để đến một đêm rét buốt ngày 6/1, hắn đã gây chuyện kinh hoàng.

Trời đã tốt mịt nhưng cả gia đình ông Đào ở phường Ngọc Thụy, quận Long Biên (Hà Nội) vẫn chưa có ai trở về nhà. Căn nhà 4 tầng vẫn tối om và lặng ngắt như tờ, chỉ một mình Tuấn Anh, 14 tuổi, đang cần mẫn ngồi học bài ở phòng riêng tại tầng 2.

Thấy có tiếng bạn gọi cổng để mượn sách, Tuấn Anh vội mở cửa ban công tầng 2 ngó nghiêng. Thật khủng khiếp, một thân hình cao to, đầu trùm kín một chiếc mũ đen, tay lăm lăm con dao nhọn gí vào cổ cậu bé.

Cứ như thế hắn lôi cháu vào bên chiếc két sắt ở góc phòng bắt cháu mở ra nhưng không tài nào mở được. Chưa lấy được tiền, hắn lôi Tuấn Anh khắp phòng lục lọi rồi ngồi xuống ghế ở phòng khách. Hắn ôm ghì cháu trong lòng, kè kè con dao nhọn vào yết hầu khiến cháu chẳng dám thở mạnh.

Khoảng 20 phút sau, vợ chồng chị Lan (chị gái Tuấn Anh) mở cửa vào nhà. Ánh đèn vừa bật sáng, chị rợn tóc gáy khi nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng. Tưởng là bạn bè của cậu em trai đùa dại nên chị Lan quát: "Chúng mày đùa cái kiểu gì vậy?". Gã kia gằn giọng khàn khàn: "Đứng im tại chỗ, có tiền bỏ ra đây ngay nếu không em trai mày sẽ chết".

Biết là chuyện chẳng lành đang đến với gia đình mình, chị Lan vét túi chỉ có 1 triệu đồng đưa cho hắn. Hắn vứt xuống bàn, chê ít không thèm lấy và dồn tất cả vào một góc nhà rồi bắt chị Lan gọi điện cho ông Đào về nhà ngay, nếu có bất cứ phản ứng gì thì Tuấn Anh sẽ là vật thí mạng.

Chị Lan run rẩy cầm điện thoại gọi cho bố hết sức vắn tắt mà lạc cả giọng: "Bố về nhà ngay có việc gấp". 20 phút sau, ông Đào lập cập trở về nhà, nhìn cảnh tượng các con ông đang bị một kẻ bịt mặt đeo găng tay gí dao kề cổ, ông không còn bình tĩnh nữa.

Ông đã rút ví lấy toàn bộ số tiền 5,2 triệu đồng và nhiều giấy tờ quan trọng của ông đưa cả cho hắn. Hắn biết ông Đào coi cậu "quý tử" còn quý hơn cả bạc vàng nên hắn tiếp tục cất giọng khàn đục khống chế ông: "Còn bao nhiêu của cải mang hết ra đây".

Sau khi vơ vét đầy túi, hắn bắt ông phải dắt chiếc xe máy ra ngoài nổ máy sẵn. Ông Đào răm rắp làm theo những yêu cầu của hắn với một khẩn cầu là hắn đừng hại các con ông. Nhưng tên này chẳng phải loại vừa, đôi mắt một mí của hắn cứ long lên sòng sọc. Hắn lôi Tuấn Anh ra xe với con dao luôn kè cổ, một tay đi xe, một tay ôm cậu bé làm con tin.

Những người dân quanh vùng kéo đến mỗi lúc một đông nhưng không ai dám lại gần. Những phút giây nghẹt thở cứ thế trôi qua, mọi người nhìn hắn leo lên xe máy lao vút đi mang theo Tuấn Anh mà lòng đau như cắt. Hắn phóng như bay, được 500m thì hất Tuấn Anh xuống đường rồi biến mất cùng chiếc xe máy Wave mới của gia chủ.

Tin về một tên cướp bịt mặt cầm dao nhọn xông vào nhà một công chức lúc cả gia đình đi vắng khống chế đứa bé cướp tài sản nhanh chóng lan đi. Hắn có đặc điểm là giọng nói khàn khàn, đôi mắt một mí và thân hình cao lớn đẫy đà.

Các trinh sát Đội Chống tội phạm cướp giật (Đội 8) Phòng CSĐT tội phạm về TTXH và Công an quận Long Biên lại bắt đầu một cuộc điều tra truy lùng với những tia hy vọng mong manh. Vừa trải qua những giây phút nghẹt thở khiến ông Đào và những người thân trấn tĩnh trở lại, nhưng ông không biết đó là kẻ nào. Chỉ có đôi dép tông cũ màu gan gà còn để lại cửa nhà ông đã khiến các trinh sát khẳng định đó là của những người lao động phổ thông hay đi.

Người lao động ngoại tỉnh về Hà Nội thì quá nhiều, biết đâu mà tìm. Nhưng đáng chú ý nhất vẫn là nhóm người từ Nam Định lên làm đường ở gần nhà ông suốt một tháng qua, mà họ đã về quê từ lâu rồi. Và cũng có lần, ông Đào nhờ một thanh niên vào nhà làm giúp một số việc nhưng chẳng biết tên là gì.

Trong số đó, các trinh sát thấy nổi lên một nhóm người ở xã Trực Mỹ, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Đây là địa phương có nhiều thanh niên đi làm ăn xa và từng có những vụ án nghiêm trọng xảy ra ở địa bàn này. Trong số những thanh niên ấy thì Trần Văn Tính là một nhân vật ẩn chứa nhiều mối nguy cơ gây án.

Nhà Tính thuộc diện nghèo ở quê, gia đình có 4 anh chị em thì mỗi người mỗi nơi làm ăn chăm chỉ, chỉ có Tính là chơi bời lêu lổng ngao du. Cứ khi nào ở địa phương có vụ trộm cắp xảy ra là người ta lại nghĩ tới gã này.

Đã 4 lần Tính bị Công an huyện Trực Ninh bắt giam về tội trộm cắp. Dù đang trong diện lập hồ sơ đưa vào diện quản lý nhưng anh ta cứ bỏ nhà đi triền miên tung hoành khắp nơi. Nhìn qua tấm ảnh mà Công an huyện Trực Ninh cung cấp, các trinh sát Hà Nội càng khẳng định kẻ đột nhập nhà ông Đào chính là hắn.

Mấy ngày nay, bà con thôn xóm thấy Tính trở về nhà khác hẳn mọi khi, anh ta phi xe máy ầm ầm làm náo động cả xóm giềng chứ không lầm lũi với chiếc xe đạp cà tàng như mọi khi nữa. Và chiếc xe Wave mà Tính đang cưỡi vù vù khoe mẽ với gái làng lại chính là chiếc xe của nhà ông Đào.

Thấy "người lạ" xuất hiện nhiều, lo lắng thằng con bất hiếu của mình đã gây chuyện nên bố của Tính vội về nhà hỏi: "Chắc mày lại gây ra chuyện gì hay sao mà hôm nay tao thấy nhiều người lạ về đây thế?".

Đang ăn dở bát cơm, Tính bỏ bát đũa vào buồng mặc thêm quần áo ấm, đội mũ bảo hiểm và lấy xe máy ra đi. Anh ta bảo rằng lần này sẽ đi thật xa, vào tận miền Nam và chưa biết bao giờ mới về. Trời tối mịt, Tính phi xe máy như điên trên con đường mòn gồ ghề, trinh sát đuổi theo khoảng 500m thì ép dừng lại. Tính cãi liến thoắng: "Các anh là ai mà dám chặn tôi lại". Vừa nói anh ta vừa nhìn vào chiếc xe máy mà hắn đang ngồi rồi nói rằng đó là xe mượn của bạn, chả có liên quan gì. Nhưng bản chất lưu manh trong con người anh ta vẫn bị đè bẹp, chỉ 1 giờ sau Tính đã phải khai hết.

Hôm ấy, Tính từ nhà đón xe lên Hà Nội với mục đích là tìm đến nhà ông Đào để cướp. Từ bến xe Giáp Bát, hắn đi xe buýt sang Long Biên mua mũ len, găng tay khăn bịt mặt và dao nhọn giắt vào người. Đến nhà ông Đào thì trời đã nhá nhem tối, lúc này chỉ có mình cháu Tuấn Anh ở nhà nên bí mật đột nhập vào tầng 2.

Trước đây, Tính từng làm đường ở gần nhà ông Đào nên nắm rõ quy luật đi về của gia đình này. Có lần ông Đào còn nhờ hắn khênh cây cảnh vào nhà, đây là cơ hội hiếm có để Tính quan sát kỹ lưỡng đồ vật cũng như đường đi lối lại trong căn nhà này.

Thấy rằng nơi đây là "miếng mồi" có thể kiếm được nhiều tiền nên Tính đã nung nấu ý định cướp tài sản. Hắn tìm cách đột nhập khi chỉ có một mình cháu Tuấn Anh ở nhà. Vì Tính biết ông Đào rất cưng cậu "quý tử", có lần còn nghe thấy ông kể rằng, phải khó khăn lắm ông mới sinh được cậu bé nên đó là của cải lớn nhất đời ông.

(Theo Công An Nhân Dân)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net