Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Không biết mình đào hoa

"Còn nhiều diễn viên đẹp hơn tôi nhiều chứ nhưng có thể do họ lười tập luyện. Tôi nghĩ cái quan trọng là tôi có được cảm nhận tốt về nghề, nhiều lúc chính xác đến 100% ấy", diễn viên Mạnh Cường bộc bạch.

- Với anh, làm một đạo diễn, diễn viên, giảng dạy hay nhà quản lý, việc nào khó hơn?

- Trong những công việc này thì tôi nghĩ làm đạo diễn là khó hơn cả vì tốn nhiều thời gian nhất. Làm một nhà quản lý thì cần một kế hoạch chiến lược nhưng bản thân tôi là nghệ sĩ nên khi tiếp xúc với nghệ sĩ cũng tương đối dễ dàng vì hiểu họ.

- Anh nghĩ thế nào về sự đa năng, một người có thể kiêm rất nhiều nghề?

- Tôi nghĩ với khoa học thì khác chứ còn những thứ liên quan đến nghệ thuật cũng chỉ gọi chung là một nghề thôi. Như tôi làm nhiều việc nhưng chỉ có một nghề là... cho nghệ thuật. Như cụ Nguyễn Tuân ấy: viết văn, làm thơ, xem bói thậm chí đóng phim thì cũng đều vì nghệ thuật...

Diễn viên Mạnh Cường.

Diễn viên Mạnh Cường.

- Yêu sân khấu nhưng mọi người lại nhắc đến tên anh nhiều hơn nhờ điện ảnh, anh nghĩ sao về những vai diễn trên sân khấu của mình?

- Ở sân khấu cần có những đòi hỏi khắt khe hơn như kỹ năng về tiếng nói, bản lĩnh sân khấu, diễn thuyết trước công chúng.... và nhìn chung là làm sân khấu khó hơn điện ảnh nhiều.

- Theo anh, đâu là điều không hấp dẫn ở sân khấu?

- Có nhiều nguyên nhân, đó là chưa đem ra được những ý tưởng mới trong kịch bản, không cập nhật được những thông tin nóng hổi hiện nay. Chức năng của sân khấu là những tác phẩm văn nói nhưng hiện nay tính nhân văn lại là điều thiếu nhất ở nhiều kịch bản.

Sức sáng tạo của đạo diễn bị bào mòn và không tái tạo được cũng là một lý do. Diễn viên thì thích đóng phim hơn vì muốn nổi tiếng, chính vì tư duy ăn xổi này mà 90% các em đều thích đóng phim truyền hình. Ở sân khấu, các em phải bắt đầu từ những vai phụ rồi mới đến vai chính, đến khi được giao vai chính thì không còn trẻ nữa vì đã 30-40 tuổi rồi.

- Giá trị lâu bền của sân khấu theo anh là gì?

- Có lẽ vẫn còn là con người. Ngày xưa khi cơ sở vật chất còn thiếu thốn, sân khấu, ánh sáng không có phả diễn bo dùng ánh sáng là lửa nhưng vẫn có những tác phẩm đầy tính nghệ thuật, tính nhân văn.

- Tại sao anh lại tự nhận mình khô khốc như đá tảng?

- Mới tiếp xúc hoặc tiếp xúc một lần, nhiều người có thể dễ mất lòng hoặc ghét tôi vì sự khô khan đấy nhưng đã là bản tính rồi thì thật khó thay đổi.

- Nếu tự nhận xét về mình anh sẽ đánh giá thế nào?

- Tôi là con người của công việc vì thế hãy cho tôi công việc, mà nếu không có việc tôi cũng sẽ tự tìm việc để làm.

- Người ta vẫn nói Mạnh Cường đào hoa lắm, anh thấy sao?

- Tôi là con người của công việc, nói là làm và ít ngồi đó mà ngắm nghía về mình nên cũng không biết mình có đào hoa hay không. Tôi nghĩ nên làm việc nhiều hơn và nghĩ về mình ít đi.

-Từng có sóng gió nào xảy ra mà đến giờ anh vẫn có thể chèo lái vững vàng con thuyền hạnh phúc, anh có bí quyết gì vậy?

- Được cái vợ tôi cũng xuất thân là nghệ sĩ nên rất thông cảm với công việc của tôi, nếu không chắc tôi cũng sang đến... "tập mấy" rồi. Vợ là bạn học cùng, hiểu nghề và chúng tôi hiểu nhau. Sóng gió lớn nhất cũng chỉ là một lần cô ấy bảo: "Anh diễn thật quá nhỉ?", rồi lẳng lặng bỏ đi, tôi nói với theo: "Đấy mới là nghệ thuật" và cô ấy quay lại...

- So với thời trai trẻ, có những quan điểm gì của chính mình mà anh đã nghĩ khác đi?

- Mạnh Cường thời trẻ vụng dại và phá phách nhiều lắm. Để được như ngày hôm nay cũng một phần vì có tuổi trẻ đó. Công việc đã cho tôi những trải nghiệm; đạo diễn, diễn viên... đều là những sự trải nghiệm và giúp có một Mạnh Cường như tôi bây giờ.

- Còn ước mơ nào từ thời trẻ mà đến giờ anh vẫn chưa thực hiện được?

- Trong thời điểm này và cho đến ngày hôm nay với nhiều biến động phức tạp tôi chợt nghĩ ra một điều, có lẽ mình nên quay lại với công việc cũ là biểu diễn. Công việc hiện tại có nhiều người không hiểu tôi nên ai thích leo cao cứ leo, tôi lại trở về với công việc của mình.

- Nhưng anh đã ở tuổi 50, sẽ có nhiều khó khăn, anh tính sao?

- Quả là cũng có nhiều cái ngại, tôi đã làm quản lý được 8 năm rồi. Nhiều người cũng khó mà suy nghĩ như tôi và cố leo lên được vị trí nào đó vì họ ngại, sợ phải làm lại từ đầu, sợ mặt trận mới...

- Nói như thế tức là anh dự tính sẽ từ giã chức danh trưởng phòng quản lý nghệ thuật tại sở Văn hóa - Thể Thao - Du lịch?

- Cũng còn để xem thế nào đã. Nếu như cấp trên còn cảm thấy tôi làm việc được và tôn trọng tôi thì tôi sẽ vì công việc. Nhưng nếu như họ cảm thấy tôi không làm việc tốt thì nói hơi quá tức là tôi cũng sẽ bị vô hiệu hoá và tôi sẽ không để mình vào tình trạng như vậy.

- Anh từng nói gia đình là nơi duy nhất anh không phải diễn, vậy trong vai trò một nhà quản lý thì sao?

- Nói thật chứ tôi không biết diễn nếu không phải là đang làm diễn viên. Tôi chỉ biết thật tâm làm mọi việc. Nhiều người quản lý diễn rất tốt, lừa dối được tất cả mọi người nhưng tôi thì ruột banh ra và mọi người thấy cả (cười).

- Có những biệt hiệu nào mà mọi người đặt cho anh?

- Tôi nghĩ là không. Chỉ có ngày trước tôi hay đi xe Fiat, đổi mấy cái rồi nên một số người gọi là Cường Fiat...

- Thế còn chiếc xe Win... cà tàng của anh giờ sao rồi?

- Tôi vẫn đang đi chiếc xe này. Tôi nghĩ vật dụng phục vụ mình tốt thế, nó cũng không hỏng hóc gì cả thì không phải thay đổi. Nhưng nó phục vục mình nên mình cũng phải chăm sóc lại nó mà bảo dưỡng thay dầu định kỳ.

- Với anh, sân khấu có ý nghĩa như thế nào?

- Sân khấu và điện ảnh không giống nhau. Có thể noí, với tôi sân khấu như là mối tình đầu đầy đam mê mà đến mấy bà vợ rồi vẫn thấy mối tình đầu đẹp và trong sáng. Sân khấu lời thoại đẹp, có hơi hướng hàn lâm và rất đáng trân trọng.

(Theo Phong Cách Đàn Ông)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net