Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Buổi tối tôi thuộc về góc nhà

Đạo diễn Lê Hoàng xuất hiện trong bộ trang phục khá “điệu đà”, quần jeans xanh, mới cứng, áo trắng phau, trông gầy nhẳng như cây bút thép và lại hơi “ái”nữa. Nhưng anh bảo: “Đến cách ăn mặc của người ta cũng xen vào được thì sống nốt hộ người ta đi”.

- Anh bảo anh là người Hà Nội gốc, sao giọng nói vẫn còn mang chút âm điệu nhà quê?

- Đâu có. Giọng tôi rất chuẩn Hà Nội đấy. Ai bảo tôi nói không chuẩn thì tôi chỉ còn nước nói thật nhiều nữa để họ biết tôi nói chuẩn Hà Nội thôi.

- Anh đã có quyết tâm dựng bộ phim về Hà Nội nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Có cảnh quay chỉ chiếm 10/100 phút, tốn hết 300 triệu đồng. Anh nói sao khi người ta bảo anh chơi sang quá?

- Tại sao lại sang nhỉ? Tôi muốn làm một bộ phim về Hà Nội thời chiến tranh. Mà ra Hà Nội thì cảnh cũ đâu còn nhiều. Nhà cửa mọc lên san sát, kiến trúc đủ loại. Muốn quay một cảnh xe bò kéo thì chỉ có thể quay ở Gia Lâm thôi. Còn nói về “duyên nợ” với phim này, những năm 70 bom đạn, nhà tôi ở phố Hàng Bài, thuở đó tôi đang là học sinh lớp 9.

Tôi từng xem một số phim về Hà Nội, phim tài liệu cũng như phim truyện, nhưng thú thật là nói về một Hà Nội một thời đạn bom như thế chưa bao giờ đủ được. Không phải tôi là loại người “nhớ lâu, thù dai” nhưng kể cả xem Em bé Hà Nội, ngay từ câu thoại mở đầu của phim tôi đã thấy khó “vô” nổi.

Vì người ta “nhét” vào mồm một em bé câu nói của người lớn đại loại kiểu: “Cháu không hiểu tại sao bọn Mỹ lại ném bom vào dãy phố của chúng cháu. Chúng cháu có làm gì gây thù oán đâu…”. Có thể thời đó là như thế, nhiều khi cách nói trong phim ảnh cũng hay “lên gân” là chuyện thường, nhưng là một đạo diễn, tôi rất hay khó chịu với những tiểu tiết như vậy.

Đạo diễn Lê Hoàng coi chuyện đi chợ, cơm nước cho vợ con là một niềm vui.

Đạo diễn Lê Hoàng coi chuyện đi chợ, cơm nước cho vợ con là một niềm vui.

- Dạo này anh bỏ kịch hẳn, vì sao vậy?

- Tôi vẫn đang cộng tác với Nhà hát Tuổi Trẻ đấy. Nhưng thôi, nói ra làm gì. Giữa kịch bản và điện ảnh tôi vẫn cho kịch bác học hơn. Không có diễn viên điện ảnh nào có thể nhảy sang lĩnh vực kịch mà thành công, trong khi nhiều diễn viên kịch vẫn nổi ở điện ảnh.

- Những diễn viên kịch nói và điện ảnh nào được anh đánh giá cao?

- Kịch nói có Thành Lộc, và nhiều thế hệ diễn viên đi trước. Điện ảnh có Lê Vân, Lê Khanh và Trần Lực.

- Có người bảo anh kiêu ngạo khi luôn nhấn mạnh tới doanh thu của phim mà anh đạo diễn là bước đột phá của phim thị trường Việt Nam?

- Nếu tôi nhấn mạnh là doanh thu của phim là 4 xu thì bạn có cho rằng tôi khiêm tốn quá không? Nghệ sĩ của chúng ta có một bệnh muôn thuở mà không hiểu sao cái bệnh này lại được xã hội khuyến khích là tránh nói đến tiền. Coi tiền như một thứ gì tồn tại ngoài cuộc sống, ngoài nghệ thuật.

Thật ra, trong rất nhiều lĩnh vực và rất nhiều thời điểm, đồng tiền không tượng trưng cho tiền. Nó là thước đo về lòng mến mộ và sự đánh giá công bằng của công chúng và xã hội đối với một thành quả lao động. Chỉ khi nào các nghệ sĩ của chúng ta nhắc đến thù lao của mình với một vẻ tự hào thì khi đó nền nghệ thuật Việt Nam mới phát triển và có một chỗ đứng mạnh mẽ.

- Bà xã Lê Thị Liên Hoan nhà anh có ý kiến gì sau khi xem những bộ phim của anh?

- Vợ đạo diễn luôn đứng về phía khán giả (loại khán giả mua vé chứ không đi bằng giấy mời).

- Có người nói anh rất hay dị ứng và không ưa ai cả, anh thấy sao?

- Thì nhiều người cũng rất hay dị ứng với tôi. Có thể tôi bị xếp vào loại khó tính, cau có, chua cay, độc ác… Mà thực ra tôi vẫn nghĩ mình là người không ác tâm.

(Theo Gia Đình Xã Hội)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net