Nhỏ dại trong mắt mọi người
Có một cô gái người Hoa tên Lương Bích Hữu đứng giữa chiếc cầu nọ. Đằng sau một bên cầu là thế giới yên tĩnh với những truyền thống lâu đời, bên còn lại là lối dẫn đến thế giới nhộn nhịp cùng những đổi thay từng ngày. Có đôi khi cô gái đó mất thăng bằng trong suy nghĩ để tìm lối đi...
- Lúc nào cũng thấy chị cười tít mắt. Giọng cứ trong và mềm như con nít. Vậy lúc buồn chị sẽ thế nào?
- Tôi đâu phải rô-bốt biết cười đâu. Trước đây, khi quay clip cho HAT ở Hong Kong, đêm nào tôi cũng khóc vì nhớ nhà. Nước mắt của tôi không quá nặng nề và nỗi buồn cũng vậy. Bỗng dưng lại buồn, buồn vu vơ!
Có khi thích chạy xe một mình đến rạp Galaxy xem phim. Xem xong đi ăn chè, ăn cá viên chiên, ăn mì… sau đó thì về ngủ. Tưởng ngủ dậy sẽ thôi… Nhưng ai ngờ lại buồn tiếp mà chả biết vì chuyện gì. Nhiều khi cuộc sống cứ trì trệ và chậm rãi.
|
| Lương Bích Hữu vẫn nhỏ dại trong mắt người thân. |
- Con đường chị trở thành ca sĩ không hẳn đầy hoa hồng. Ba mẹ chị phản ứng ra sao?
- Ba mẹ tôi luôn nói: “Con gái không được làm nữ cường nhân”. Con gái phải được yêu thương và không nên đi làm nhiều. Đôi lúc công việc ca hát đi sớm về khuya làm mẹ phiền lòng và lo âu lắm. Mẹ thích tôi làm những việc ổn định như cô giáo hay nhân viên văn phòng.
- Chị có nghĩ sẽ thuận lợi hơn hay khó khăn hơn nếu mình sinh ra trong một gia đình người Việt?
- Tôi không nghĩ sẽ thuận lợi hơn vì tôi quý gia đình mình. Tuy không giàu sang nhưng tôi luôn thấy ấm áp. “Mùi vị” và cảm giác đó không thể tìm kiếm nơi khác được. Nơi đó có ba, người tôi thương nhất. Chỉ cần ba nhìn là hiểu con muốn và cần gì. Hôm nào tôi mệt, đi diễn về khuya là ba nấu sẵn cơm, chè, nước hoa quả... để đó.
Năm chị em sống cũng hòa thuận và làm gương với nhau. Chị em tôi ít khi cãi vã mặc dù ở chung: ba chị một phòng, tôi và em út một phòng. Hôm nào đi diễn về mà không thay quần áo, nằm dài trên giường thì em út lại bảo: Chị không thay đồ sẽ bị chị Hai la đó. Thế là phải ngồi dậy và làm đúng... mệnh lệnh của em.
- Thương cả nhà thế, chị có dành bao nhiêu phần thu nhập cho gia đình?
- Toàn bộ. Cát-xê đi diễn, tôi mang về nhà hết nhưng ba mẹ không lấy mà đem gửi ngân hàng. Ba mẹ luôn mong tôi sống yên ổn và thật bình yên.
- Bây giờ yên ổn rồi, vậy mà chị đang muốn bỏ hát để làm họa sĩ vẽ chuyện tranh, vì sao vậy?
- (Cười) Hồi đi học, ngày nào ba cũng cho 5.000 đồng để ăn sáng. Tôi không ăn mà mua truyện thám tử Conan, Đôrêmon. Đọc xong, tôi đóng thùng rồi trở thành thói quen, mê truyện từ lúc nào chẳng hay.
Bây giờ, lúc rảnh rỗi ở nhà, tôi đem tập ra ngồi vẽ chân dung theo mấy nhân vật trong truyện, được mười mấy quyển rồi. Tôi đang dự định tạo hình một nhân vật thật dễ thương cho tuổi teen Việt Nam đấy.
Hát thì vẫn tiếp tục mà. Một album dân ca vòng quanh thế giới, Chiếc thuyền nan, nhiều bất ngờ sắp sửa ra mắt.
|
| Lương Bích Hữu rất thích sáng tác truyện tranh. |
|
Nhạc sĩ Nguyễn Hà, người phát hiện và giúp đỡ Lương Bích Hữu từ những ngày đầu tiên đi hát cũng có những nhận xét rất thân ái về "cô gái Trung Hoa": Hữu hay lo xa mà chẳng biết vì đâu. Có khi là chuyện không đâu: Tại sao mình không chụp hình và chỉnh photoshop giỏi như Hizo (bạn thân và phụ trách hình ảnh trong công ty của Hữu), tại sao người ta biết đánh đàn, giỏi tiếng Anh mà mình thì không. Rất bâng quơ nhưng thể hiện sở thích khám phá và tìm hiểu. Hữu là người gốc Hoa. Đa số người Hoa luôn giữ truyền thống và thận trọng trong việc tiếp nhận những thay đổi. Con người Hữu cũng vậy. Trở thành ca sĩ, Hữu phải làm việc với người Việt, làm quen với những quan niệm về ứng xử, sắp xếp công việc rất khác. Có lúc Hữu không thích nghi kịp, thậm chí hiểu lầm. Đã có lúc muốn dừng lại để quay về cuộc sống bình thường. Đó gọi là mất thăng bằng. Đôi khi bạn sẽ ôm bụng cười vì một vài hành động hoặc lời nói ngây ngô của cô ấy cũng vì sự khác biệt này. Là con gái áp út trong một gia đình có năm anh chị em, Hữu vẫn phải tuân theo quy tắc: Con gái nghe lời cha và em phải nghe lời chị. Thế nên, Hữu vẫn còn nhỏ và dại trong mắt mọi người. |
(Theo Thế Giới Văn Hóa)



