Đẹp là đủ thuyết phục
"Nếu người đẹp ý thức được vị trí của mình thì đáng quý, đáng trân trọng hơn. Tóm lại, tôi không nghĩ người đẹp là ngu. Tôi thấy người đẹp là thông minh rồi", Thủy Hương bộc bạch.
- Chị quan niệm thế nào về sự phù phiếm?
- Đàn bà khác đàn ông ở chỗ phù phiếm. Nếu nói anh kia là người phù phiếm tôi sẽ nghĩ anh ấy... pê đê. Còn nói chị ấy rất phụ nữ thì trong đó có phù phiếm rồi đấy. Nên không có gì để tôi phải né tránh hai chứ phù phiếm cả.
Không ai nói phù phiếm là tốt nhưng nó vẫn cứ phải tồn tại và có giá trị nhất định của nó. Còn với tôi, ý nghĩa thực tế của phù phiếm không phải là tính từ quá xấu đối với phụ nữ. Có thể nói phù phiếm là một trong những đặc trưng của phụ nữ và cũng là một trong những đức tính dễ tha thứ nhất. Nếu ai nói tôi phải từ bỏ nó thì tôi phải xin với người đó là cho tôi bỏ... dần dần.
- Với chị, sự phù phiếm trong đời sống tinh thần là gì?
- Đó là sự rung cảm. Đến một lúc nào đó bạn không rung cảm trước một bức tranh, trước một người đẹp, một buổi chiều ảm đạm hay đơn giản thấy người phụ nữ lam lũ kéo chiếc xe bò nặng nhọc mà bạn không có cảm xúc thì đời sống tinh thần của bạn làm sao tồn tại trọn vẹn được. Nếu thế thì con người tội nghiệp lắm. Tôi biết nhiều người cho phù phiếm là thứ gì đó đáng loại bỏ. Nhưng thử hỏi trong đời sống tinh thần của mỗi người, thiếu một chút phù phiếm sẽ như thế nào?
Tôi nghĩ phù phiếm có giá trị tồn tại của nó nếu nó đứng bên cạnh một giá trị chân chính và người ta biết giới hạn của nó. Đặc biệt đối với phụ nữ nó là sự phân biệt giữa hai mặt đối lập âm và dương. Cái nữ tính của đàn bà phải có chút phù phiếm mà người ta thường tránh nhắc đến. Ví dụ thích cái gì đó, bạn cũng muốn vòi vĩnh người thân yêu của mình dù bạn biết vòi vĩnh là xấu.
|
| Người đẹp Thủy Hương. |
- Nhiều năm nay, người ta vẫn nhớ một Thủy Hương ăn mặc quá lộng lẫy tại Lễ trao giải Cánh diều vàng. Nhưng lộng lẫy quá so với mặt bằng chung lại thành chỏi, chị nghĩ sao?
- Nếu vào bếp mà ăn mặc như thế chắc chắn người ta sẽ đánh giá mình chẳng ra gì. Nhưng đến một lễ hội sang trọng, tôi nghĩ ai đẹp được bao nhiêu cứ đẹp! Tôi thấy nó phù hợp với hoàn cảnh, địa điểm mình đến. Còn nói tôi đội nhan sắc lên đầu thì quá cho tôi. Tôi nghĩ nó vừa phải và đúng hoàn cảnh. Bởi tôi luôn biết cách duy trì và xuất hiện chừng mực. Còn "over" đến mức quá chỏi thì đó không phải là tôi.
Biết cách xuất hiện cũng là cả một vấn đề. Xuất hiện ở nơi chẳng ra gì thì mình không có ý nghĩa, vấn đề là phải biết đối tượng giao tiếp của mình là ai, mình đến đó có việc gì. Nếu nói một người chỉ thích đến nơi phù phiếm có vẻ tội nghiệp quá, giống như búp bê, đến để khoe cái quần, cái áo, nói cười nhạt nhẽo. Bản chất tôi là người nhút nhát. Chắc chắn tôi không thích đám đông. Tôi thường xuất hiện vì công việc, chứ ít khi vì những mối giao hảo xung quanh.
- Nhưng nhiều khi mình không nhìn thấy bản thân rõ bằng người khác, chị nói gì đây?
- Thì cái đó để mọi người đánh giá. Quan điểm của tôi là cách ăn mặc phải phù hợp với hoàn cảnh. Mình xuất hiện lạc lõng thì chính mình cảm thấy không thoải mái. Mà ngoài ăn mặc đẹp phải cảm thấy thoải mái với phong cách của mình nữa. Tự nhiên tôi đẩy mình vào áp lực thiếu tự tin để làm gì.
- Nếu có người nói chị sống nặng về hình thức, chị sẽ trả lời họ thế nào?
- Tôi không phải là người theo chủ nghĩa hình thức nhưng tôi rất quý và nâng niu nó. Nếu nói giữa nội dung với hình thức cái nào quan trọng hơn tôi nghĩ là hình thức. Đừng nói tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Người đẹp thì người ta phải trân trọng họ rồi. Từ giá trị trân trọng cái đẹp, người đẹp mới biết phấn đấu và giữ gìn vẻ đẹp đó, từ đó tính chất đẹp của tâm hồn sẽ được nâng lên. Tôi chưa thấy người đẹp nào dốt. Tôi thấy người đẹp là thông minh, khôn và tự trọng. Vì sao một số họ lại phải chứng minh mình có khả năng làm tốt? Vì xã hội vốn nghĩ người đẹp là ngu, là thiếu hiểu biết và người ta bị áp lực, người ta muốn chứng minh khả năng của mình. Họ luôn gắng sống đẹp để xứng đáng với hình ảnh của mình, chứ tôi ít thấy người đẹp bôi nhọ mình.
- Chị là người đọc nhiều sách. Vậy sự phù phiếm của nhân vật nào trong sách gây ấn tượng với chị?
- Đọc cuốn truyện đó đã lâu nên không nhớ chính xác tên nhưng tôi rất ấn tượng với hình ảnh người đàn bà trong cảnh bom rơi đạn nổ nhưng chẳng làm gì, cứ ngồi ôm con, chải tóc, đọc sách chỉ để chờ đợi người đàn ông. Tác giả cố tình xây dựng nhân vật gây ức chế cho bạn đọc. Nếu một phụ nữ tích cực sẽ không chịu được đâu.

- Chị có điểm nào giống với nhân vật nữ trong truyện?
- Y xì thì không nhưng có một vài nét nào đấy. Ví dụ như người ta nói tôi phải nhanh chóng kiếm một người đàn ông nào đó đi. Cái phù phiếm của tôi là cứ ì thân xác ra, chờ một cánh tay nào đó mà tôi biết tương lai tôi cũng chết già. Nhưng tôi không thể làm cái gì khác hơn được. Tôi chỉ biết trau chuốt cho mình thôi. Thế là tôi phù phiếm đấy. Tôi đang đốt thời gian của mình, đang trì trệ cho chính tương lai của mình.
- Hơn 40 tuổi mà chị vẫn tiêu thời gian vô ích cho những cuộc tình vô vọng, vì sao vậy?
- Thời gian đối với đời người là quý giá nhất, mà tôi đang xài nó một cách hoang phí. Và nếu câu chuyện không có cái kết về sau người đời sẽ chửi vào mặt tôi: cô đó chết vì phù phiếm đấy! Để người ta cảnh tỉnh, người ta đừng phù phiếm nữa.
(Theo Thể Thao Văn Hóa Đàn Ông)





