Sợ nước mắt phụ nữ
Khác với vẻ tếu táo trên sân khấu, mỗi câu trả lời của Xuân Bắc đều được cân nhắc kỹ càng, nhưng chất dí dỏm vẫn bật qua từng câu chữ.
- Nhắc đến anh, người ta nghĩ đến một cái "loa phường", nếu ai đó cấm anh nói một ngày thôi, anh sẽ thế nào?
- May quá "cái loa phường" nói ở đây là theo ý tốt! Chứ loa phường trên thực tế hay làm người ta mất ngủ. Có một thời gian người ta đưa ra vẫn đề là có nên để "loa phường" hay không. Nhưng kết quả cuối cùng là "loa phường" vẫn còn. Khi nó vẫn còn có ích thì nó vẫn tồn tại như một lẽ tất yếu.
Bị cấm nói một ngày tôi không khóc, tôi cũng có thể nhịn nói một tháng cũng không sao. Điều quan trọng là khi tôi cần nói thì phải cho tôi nói. Có một lần tôi ít nói nhất cũng chính là khi tôi biết mình nói nhiều, đó là khi tôi mọc răng khôn. Miệng tôi sưng to như ngậm hột thị, không thể nói được. Tôi nằm trên giường, khăn lạnh đắp trán, miệng lẩm bẩm đọc thơ một mình. Vậy là tôi vẫn phải nói! Đúng là cấm một ngày không nói thì không khóc, nhưng đầy bực tức. Đến ngày thứ ba vẫn không khóc nhưng có thể... "tử vong".
- Nhiều người chê anh hay mặc quần áo "chim cò". Cảm giác của anh ra sao?
- Các sản phẩm khi được làm ra, được trở thành hàng hóa trao đổi thì nên có người mua hoặc bắt buộc phải có người mua. Nếu không có ai mua thì tôi mua để góp phần không nhỏ giúp những người làm báo có... công ăn việc làm. Đó là một việc làm tốt. Cách ăn mặc trừ những trường hợp quá lố lăng, vi phạm thuần phong mỹ tục, còn lại thì thoải mái vì cái đẹp là do quan niệm của từng người. Nếu họ chê thì tôi sẽ hỏi phong cách của người chê mình có đẹp không.
|
| Diễn viên Xuân Bắc. |
- Nếu lần đầu tiên anh đi tán tỉnh một cô gái, cô ấy thốt lên "Sao chân anh vòng kiềng thế!". Anh nghĩ gì về nỗi khổ này?
- Tôi sẽ trả lời rằng: "Sao em lại cứ nhìn vào chân của anh, còn những chỗ khác đẹp hơn sao em không nhìn?".
- Với phụ nữ anh để ý điều gì đầu tiên?
- Trên khuôn mặt, tôi thường nhìn vào đôi mắt. Còn về thân hình thì tôi, quan tâm nhất đến vòng một. Chẳng thế mà chị em phụ nữ đua nhau bỏ tiền đi nâng ngực.
- Lúc người ta khóc là khi "người ta cô đơn nhất". Anh thấy câu nói này thế nào?
- Câu nói này có lẽ chỉ đúng một phần. Tôi đã nghe một câu nói là: "Khi người ta khóc là người ta cảm thấy hạnh phúc nhất". Rõ ràng là do cảm xúc của con người trong từng thời điểm. Tất cả chúng ta đều có một xu hướng cần chia sẻ. Khi người ta khóc ra được là không còn cô đơn nữa. Chỉ sợ người ta không khóc được.
- Đã khi nào anh cô đơn nhưng không khóc được?
- Tôi cảm thấy vui với cuộc sống của mình và thấy hạnh phúc. Có khi tôi khóc là vì nhớ mẹ, khóc vì tôi diễn hài mà mọi người không cười. Đôi khi về quê thấy trời mưa rào cũng khóc để chia sẻ với chính mình chứ không phải là chia sẻ với người khác. Trước mặt mọi người đôi khi phải đóng cái tôi lại, nhưng khi "chỉ còn ta với ta" thì lại mở lòng ra.
- Trong tất cả những vai diễn của mình, bao nhiêu lần anh khóc thật, bao nhiêu lần anh phải dùng đến "biện pháp nghề nghiệp"?
- Trong trường hợp bọn tôi được dạy kỹ năng để thể hiện nhân vật. Và tôi luôn luôn cố gắng dung hòa giữa cảm xúc cá nhân và kỹ năng nghề nghiệp. 50% là kỹ năng của diễn viên thể hiện. Thường để diễn được một vai tốt thì cảm xúc phải thật đầy. Có những khi cảm xúc lớn hơn nhưng không bao giờ chi phối toàn bộ nhân vật. Nếu bị chi phối quá thì khi đóng vai một kẻ giết người với một con dao trên tay thì tôi sẽ đâm chết nhân vật mất.
- Khi phụ nữ rơi nước mắt, anh phản ứng thế nào?
- Tôi bị thường xuyên nhưng không phải lúc nào cũng gục ngã. Khi bị tấn công thì tôi sẽ phòng thủ, khi có thời cơ thì phản công lại bằng tất cả tiềm lực, khả năng mình có.
- Anh nghĩ gì về người phụ nữ "thép" không bao giờ khóc?
- Nếu người phụ nữ, ngay cả đàn ông, không bao giờ khóc thì phải xem lại tuyến lệ của họ có vấn đề không. Trên thế gian này không có một người nào không bao giờ khóc. Nếu họ không khóc trước mặt mọi người thì đêm về ôm gối khóc một mình. Nước mắt là một trong những biểu hiện cảm xúc của con người. Đối với phụ nữ, giọt nước mắt làm yếu lòng những trang quân tử. Nếu thiếu đi thì họ đã mất đi một phần sức mạnh, sự quyến rũ của chính mình, nhưng cũng không hẳn là người thiếu nữ tính. Nước mắt không phải là điều quyết định nữ tính của họ.
- Trận đòn nào của bố mẹ làm anh nhớ nhất?
- Có một trận đòn bố tôi dùng cán chổi đánh vì tôi nuôi hai con chim chào mào nhưng không chăm sóc nó. Nửa đêm con mèo đã bắt mất chim. Cả nhà tôi đều rất yêu đôi chim đó. Tôi khóc vừa vì đau bất ngờ, lại vừa vì thương hại con chim.
- Có lần nào mẹ anh phải khóc vì anh chưa?
- Tất cả đều do tính bắng nhắng của tôi. Tôi thường không tập trung, cẩu thả trong việc học, bố tôi thường nhắc nhở nhưng tôi vẫn mắc những lỗi sơ đẳng. Khi cáu quá, bố tôi dùng cái then cửa bằng sắt 6 quật vào lưng tôi. Nước mắt của mẹ tôi đã rơi trước khi tôi khóc. Lần đó thằng bạn phải chở tôi đi học mất một tuần.
- Đến khi không còn bị bố mẹ đánh nữa, "trận đòn" nào khiến anh "đau" nhất?
- Tôi đã trải qua nhiều khó khăn trong học tập, trong tình yêu và trong cuộc sống. Nhưng tôi chưa bao giờ vật vã bởi những thất bại. Trời cho tôi tính lạc quan, tôi luôn xác định ngày mai sẽ phải đối phó với những điều xấu nhất. Tôi đã có nhiều trận đòn nhớ đời, nhưng không bao giờ quên được một kỷ niệm. Đó là lần tôi đi diễn cùng với Tự Long ở Bắc Giang. Chúng tôi gửi xe vào một chỗ ở đường làng. Hôm đó tôi làm việc rất năng suất, diễn liền hai vở. Khi lấy xe thì có một tốp trai làng hô: tiền gửi xe. Tôi rất bực mình nhưng vẫn đưa cho họ 100.000 đồng. Anh thanh niên giằng lấy tiền, đưa cho vợ cất luôn. "Đòn" này cho thấy không phải tất cả những người hâm mộ đều là người tốt và không phải cứ đến vùng quê mọi người đều hiền lành, chất phác.
- Những lúc đau khổ vì tình yêu, anh thường làm gì?
- Tôi cảm nhận những đau khổ đó theo cách khác, tôi không thấy trời đất u ám mà thấy những đau khổ ấy thật ngọt ngào. Cuộc sống là những thử thách khó khăn. Trong những lúc đau khổ nhất tôi vẫn cố gắng đùa vui. Tôi đón nhận nó như những màu sắc của cuộc sống. Vì vậy có người bảo tôi: "Sao lúc nào mày cũng cà tưng, cà tưng thế". Lúc gặp đau khổ tôi vẫn đau khổ, gặp buồn chán tôi vẫn buồn chán, nhưng quan trọng là tôi đón nhận đau khổ theo cách của riêng mình.
- Lời từ chối trong tình yêu thường khiến các cô gái khóc, anh đã bao giờ phải nói dối để tránh cho ai đó khỏi rơi lệ chưa?
- Nói dối với tôi là một điều không thể thiếu trong cuộc sống. Những điều dối trá luôn phải được song hành với sự thật và đó là những lời nói dối rất đáng yêu, làm cho cuộc sống đẹp hơn với mục đích tốt. Tôi rất sợ nước mắt của phụ nữ, đặc biệt sợ nước mắt của vợ, của mẹ.
- Có một người chồng bận rộn như vậy, vợ anh sẽ thế nào?
- Có người nói rằng: "Yêu nhau không có nghĩa là bắt nhau phải thay đổi theo nhau". Chúng tôi biết nhau thì đã tự quyết định được cuộc sống của mình. Khi cô ấy biết tôi thì tôi đã như bây giờ. Khi cô ấy yêu tôi, chấp nhận và lấy tôi làm chồng nghĩa là cô ấy đã hiểu tôi. Vợ tôi hiểu tôi nên thông cảm cho tôi nhiều. Tối qua, tôi đi bàn kịch lúc 11h đêm, vợ chỉ hỏi một câu: "Anh đi đâu đấy?", rồi nhắc tôi về sớm. Chúng tôi cố gắng để tìm thấy sự dung hòa với nhau.
- Anh sẽ như thế nào nếu một ngày "ngôi sao" Xuân Bắc không còn chỗ đứng trên bầu trời nghệ thuật?
- Tôi sẵn sàng đón chờ ngày mai với những điều xấu nhất, bởi vì đó là cuộc sống. Nhưng tôi cho rằng đó không phải là điều xấu nhất đối với tôi. Tre già măng mọc, tôi không phải là tre già nhưng là tre trưởng thành. Thà mọi người quên hẳn tôi đi còn hơn nhớ tôi với những điều xấu.
(Theo Gia Đình Xã Hội)


