Đóng phim khó lắm
"Khi biết mình đứt gân chân, vấn đề nan giải là phải giải phẫu thẩm mỹ thì mới không có thẹo, đau đớn, bó bột nằm viện một tháng trời, cứ cò cò để di chuyển, nghĩ lại vẫn còn thấy ớn", Hà Kiều Anh nhớ lại tai nạn nghề nghiệp khi đóng phim "Đẻ mướn".
- Chị có thể kể chút ít về vai diễn mới nhất của mình trong bộ phim truyền hình dài tập "Ván cờ tình yêu"?
- Thật tình lúc đầu nghe nói tới đóng phim tôi đã thấy sợ hãi và từ chối luôn. Đóng phim truyền hình dài tập mất nhiều thời gian lắm, rồi phải đầu tư nhiều thứ, đâu phải nói đóng là ra hiện trường đóng ngay. Nhưng anh trợ lý Minh Khang nói vai diễn hay lắm, mà đạo diễn cũng chọn tôi rồi vì rất hợp vai. Khi đọc kịch bản thấy nhân vật khá nặng ký, có nhiều tình huống gay cấn nên mới chấp nhận thử sức thêm một lần nữa. Đó là vai Hân, giám đốc công ty thiết kế công trình nhà cửa, một nhân vật có nhiều tham vọng trong sự nghiệp cũng như tình yêu.
Khán giả xem xong sẽ ghét nhân vật này vì cô ta bất chấp mọi việc, làm tổn thương những người yêu mình. Chính tính khí như thế, nên cô ta cũng phải trải qua biết bao khổ đau...
|
| Hà Kiều Anh. |
- Theo lời Chi Bảo, thì lúc đóng phim "Đẻ mướn", ngoài chuyện chấp nhận đóng những cảnh nóng, chị còn nhận luôn những pha diễn thập tử nhất sinh để đủ sức hấp dẫn khán giả đến xem, dẫn đến tai nạn, vì sao chị dám liều lĩnh vậy?
- Cho đến giờ, tôi cũng không hiểu sao mình lại dũng cảm đến như vậy nữa. Cảnh tôi lao ra đường, chiếc xe hơi đâm thẳng vào hai chân, người té bật ngửa xuống đất, cả đoàn phim đều nghĩ rằng tôi đã... tiêu 100%. Đến cảnh rượt đuổi Phương Thanh phóng qua tường nhảy xuống, té một phát tưởng là đã bán thân bất toại rồi. Cảnh quay hàng lu sụp đổ ở Lái Thiêu mới kinh hãi, vì muốn có cảm xúc thật của người mẹ đau khổ tìm con, đạo diễn yêu cầu chạy ngược lùi phía sau. Khi hàng lu ngã ầm ầm văng luôn vào người tôi, cứa đứt ba sợi gân chân, khuỷu tay nứt một đường dài, máu phun xối xả. Vậy mà đoàn phim vẫn cố giữ in hiện trường để tôi hoàn thành cảnh quay. Lúc đó chưa biết đau nhưng khi đạo diễn cho ngưng quay cũng là lúc tôi ngã xuống bất tỉnh, chở đi cấp cứu bệnh viện mà không hề hay biết gì!
- Chị phải ra tận Hà Nội để nối gân chân, đến giờ cảm giác về vụ tai nạn đó với chị thế nào?
- Sau sự cố đó, đoàn phim phải cần đến 3 cascadeur để thay thế vai trong những cảnh quay lái xe hơi, rượt đuổi ngoài đường, tôi ngồi xe lăn ra hiện trường để quay cận cảnh. Khi biết mình đứt gân chân vấn đề nan giải phải giải phẫu thẩm mỹ thì mới không có thẹo, đau đớn, bó bột nằm viện một tháng trời, cứ cò cò để di chuyển, nghĩ lại vẫn còn thấy ớn.
- Đóng phim cực khổ lại nguy hiểm mà tiền cũng chẳng là bao, thế vì điều gì mà chị lại xả thân như thế?
- Tiền bạc thì dĩ nhiên không đúng rồi vì tiền nằm viện thuốc men của tôi đã "âm" trầm trọng. Còn vì sự nổi tiếng thì tôi chẳng cần đóng phim cũng đã nổi tiếng rồi phải không? Có thể nói đó là đam mê và cũng từ sự ủng hộ của khán giả. Tết năm đó, thấy khán giả kéo nhau đi xem phim Đẻ mướn là tôi hạnh phúc rồi, đâu có dám đòi hỏi gì thêm.
- Có bao giờ chị nghĩ đến một giải thưởng cho vai diễn của mình?
- Đến giờ này, tôi vẫn thấy mình là một diễn viên không chuyên, cần cố gắng hết sức cho công việc mới này. Mỗi ngày đều lo lắng cho từng phân đoạn mình đảm nhận, không biết liệu mình có đủ sức theo đuổi đến tận cùng cảm xúc của nhân vật hay không... Đóng phim khó lắm, không dễ như người ta tưởng đâu, cho nên giải thưởng là điều không dám mơ, chỉ nghĩ đến việc mình hoàn thành vai diễn là hạnh phúc lắm rồi.
(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ)





