Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Đa đoan và đa tình

Cơn sốt "Lê Vân - Yêu và sống" còn chưa kịp hạ nhiệt, công chúng lại xôn xao chờ đợi sự ra mắt của một cuốn tự truyện mới, nhân vật chính là NSND Thanh Hoa. Kèm một CD, cuốn tự truyện dự kiến được trình làng cùng với liveshow kỷ niệm bốn thập kỷ sống và hát của chị. Hãy cùng sẻ chia nỗi niềm của một người đàn bà từng đi qua cả "một đời đam mê, một đời giông tố"...

- Loại sách tự truyện hiện nay được xếp vào hàng bán chạy nhất trên thị trường. Từ hiện tượng bản in lậu tự truyện Lê Vân tràn ngập, nhiều người nghĩ rằng cuốn sách của chị ra đời cũng theo phong trào đó. Chị nghĩ thế nào về điều này?

- Ý tưởng thực hiện cuốn tự truyện không phải giờ này tôi mới có. Nó đã có ngay sau khi tôi vừa trải qua scandal lớn nhất của cuộc đời, khi còn đang ở đỉnh cao của giọng hát và sự nổi tiếng. Khi ấy, tôi đã có ý định sẽ ngồi lại tự viết về cuộc đời thăng trầm, sóng gió của mình. Nhưng rồi những bộn bề công việc cứ cuốn mình đi.

Bốn mươi năm ca hát, tôi vẫn chưa có điều kiện được đứng trên sân khấu, trong một liveshow dành riêng cho mình. Cả gia đình cũng muốn tôi có được một cơ hội nói lời tri ân với những khán thính giả đã yêu mến giọng hát Thanh Hoa suốt bốn thập kỷ qua. Và sẽ rất ý nghĩa nếu cũng trong dịp đó, tôi có được cuốn tự truyện để phát hành cùng lúc.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc viết cuốn tự truyện để nổi tiếng hơn, vì tôi cũng từng lên được đỉnh cao rồi. Ý định gây sốc, tạo scandal lại càng không.

- Lý do gì mà chị chọn nhà văn Trần Thị Trường là người chấp bút?

- Để ý tưởng viết tự truyện trở thành hiện thực, đầu tiên tôi phải nói lời cảm ơn nhà văn trẻ Dương Bình Nguyên.

Nguyên đã hứa giúp tôi chấp bút cho cuốn tự truyện này. Nhưng sau một thời gian ngắn trò chuyện với Nguyên, tôi nhận thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách khá xa về thế hệ. Những đặc điểm lịch sử của quãng thời gian quá khứ mà tôi từng đi qua. Nguyên còn quá trẻ để hiểu cho tường tận. Vì thế, tôi sợ suy nghĩ giữa hai người sẽ không đồng điệu, sẽ bị lạc mất nhau giữa lời kể và văn viết.

Vì thế, tôi phải nói lời xin lỗi Nguyên và nhờ Trường chấp bút. Chị là một nhà văn rất yêu nghệ thuật, lại có quan hệ thân thiết với rất nhiều ca sĩ, trong đó có tôi. Hơn nữa, Trường với tôi cùng tuổi Canh Dần, cùng thế hệ. Tôi nghĩ giữa chúng tôi sẽ có được tiếng nói chung.

NSND Thanh Hoa.

NSND Thanh Hoa.

- Tung ra cuốn sách trong đó đề cập tới khá nhiều chuyện nhạy cảm, chị đã chuẩn bị sẵn tinh thần như thế nào để đối mặt với phản ứng của dự luận?

- Làm gì mình cũng phải có sự chuẩn bị. Bộc bạch, trải lòng với cả người yêu lẫn người ghét nên tôi đã lường trước tất cả. Có ai sống mà được tất cả mọi người yêu dấu.

Tôi nghĩ nghệ sĩ nói chung sinh ra đều chỉ để làm việc thiện, nói như ngày xưa là chỉ để mua vui cho đời thôi. Lao động nghệ thuật là nghiêm túc, nghệ sĩ là những tài năng.

Dĩ nhiên, vẫn còn có người nhìn chúng tôi như một thứ "xướng ca vô loài". Và tôi cũng muốn qua những trang viết này, những người có quan niệm lệch lạc như vậy sẽ hiểu được một điều: để được công nhận và có một chỗ đứng nhất định trong xã hội, nghệ sĩ chúng tôi đã sống như thế nào, đã nỗ lực làm việc ra sao. Đời tôi đã qua những biến cố tưởng chừng như không thể chấp nhận nổi, vậy mà nó vẫn cứ qua đi. Dư luận, kể cả dư luận phản đối, chắc cũng không thể là cái gì đó khủng khiếp hơn.

- Chị từng tâm sự đôi lần về nỗi đau, sự mất mát của những đứa con trước bi kịch gia đình mình. Vậy chị nghĩ những người thân yêu nhất sẽ phản ứng ra sao về cuốn tự truyện?

- Tôi đã có ba món quà quý giá mà cuộc đời ban tặng, đó là ba đứa con với cả bố Hoa (nhạc sĩ Phan Lạc Hoa) và ba Lợi (nghệ sĩ xiếc Tôn Thất Lợi). Với hai cô con gái, nhất là Huyền Thư, dù từng nhiều lần tâm sự về cái chết của bố Hoa cho con hiểu nhưng với cuốn tự truyện này, tôi nghĩ Thư và Lữ sẽ thấy thương mẹ hơn. Cả hai đứa đều đã lớn, cũng đã làm mẹ. Chúng chắc sẽ có một cái nhìn nữ tính, nhân hậu và sẻ chia hơn.

Tôi rất tin ở anh Lợi, người đàn ông đã gắn bó với mình suốt một phần tư thế kỷ. Tôi chỉ sống được với anh Hoa mười năm. Khi anh Lợi đến với tôi nghĩa là anh đã chấp nhận người đàn bà một nách hai con, bầm dập sau những cú đấm thôi sơn của số phận. Và từng có một tình yêu trước kia.

Có thể anh không biết rõ lắm về cuộc tình đó, nhưng chắc anh cũng hiểu, để chung sống mười năm với anh Hoa và có với nhau hai mặt con thì chắc chắn tôi phải rất yêu. Vậy thì với anh Lợi, tôi nghĩ có gì mà phải căng thẳng đâu nhỉ!

- Viết tự truyện đồng nghĩa với việc lần giở những trang ký ức, trong đó có những trang tưởng như đã chôn chặt vĩnh viễn trong lòng. Với chị, điều đó khó khăn như thế nào?

- Tôi đã trải qua rất nhiều trạng thái cảm xúc, thấy lòng trĩu nặng có, những giọt nước mắt muộn màng có, cười không thành tiếng vì thấy ngày ấy sao mình ngô nghê, ấu trĩ đến thế cũng có.

Lật lại những hồi ức buồn không phải là việc dễ chịu. Nhưng nhắc lại không phải để trách móc, để hờn dỗi mà chỉ để hiểu và yêu nhau hơn mà thôi.

- Và sau khi ngoảnh đầu nhìn lại, chị có điều gì hối tiếc về mình?

- Cũng có nhiều điều "giá như" đấy. Nhưng nhìn lại, tôi thấy cái được lớn nhất vẫn là được làm đàn bà, đồng nghĩa với được làm vợ, làm mẹ, làm người tình. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ trời sinh ra tôi để làm đàn bà và để hát. Vậy thôi.

- Và người đàn bà trong chị là gì?

- Tôi quá nhiều tham vọng, quá đa đoan và cả đa tình!

(Theo Thế Giới Văn Hóa)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net