Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Giới hạn là an toàn

Nụ cười tươi tắn và duyên lạ lùng. Kim Thư ngoài đời giản dị, cởi mở, trẻ trung và đẹp hơn rất nhiều so với diễn viên Kim Thư trên phim ảnh.

- Là con của ca sĩ Trang Kim Yến nên cơ hội tiếp xúc với sàn diễn không phải ít, ngày nhỏ có hơn một lần chị mơ ước trở thành diễn viên không?

- Tôi theo má đi diễn hoài nhưng chỉ được đứng sau cánh gà thôi. Mà trẻ con thấy lạ thì thích, tôi lại khác người là không mấy khi chịu đứng yên một chỗ mà thường nghịch ngợm giật phá tùm lum và bị "tét đít" vì nghịch hoài. Hôm nay thấy bác Bảo Quốc, Mai nhìn thấy chú Mai Trần, được gặp nhiều diễn viên, đạo diễn, cả bầu sô nhưng ngày nhỏ, chưa khi nào tôi nghĩ mình sẽ trở thành diễn viên, có chăng chỉ mơ trở thành ca sĩ.

Diễn viên Kim Thư.

Diễn viên Kim Thư.

- Vì sao chị lại muốn trở thành ca sĩ?

- Ngày nhỏ, tôi mê hát lắm. Chú Nguyễn Yên - một vũ sư nổi tiếng - người quen của má tôi từng muốn chỉ bảo để tôi trở thành một vũ công. Có thể là vào thời điểm đó, tôi chưa có duyên được đứng trên sàn diễn.

- Vậy chị bén duyên với điện ảnh khi nào?

- Cả đạo diễn Phú Hải, Lê Bảo Trung và Phương Điền đã tá hỏa khi gặp tôi. Trời! sao mà mập thế, ú thế này làm sao mà chọn được vai diễn nào cho phù hợp? Các đạo diễn bộ phim Lục Vân Tiên đã thực sự ngần ngại vì không biết tôi có thể đảm đương được vai diễn nào? Một người chưa từng đóng phim, ngoại hình lại không phù hợp. Cuối cùng thì họ đã cân nhắc để tôi vào vai Hoài Như.

Đó là vai diễn đầu tiên nhưng để đến được vai diễn ấy tôi đã mất nhiều công sức. Bên cạnh các diễn viên nổi tiếng, diễn quen, nhập vai nhanh, tôi giống một học trò lần lần, mò mò với nhân vật của mình. Thời gian của đoàn không nhiều nên ngoài thời gian tập với đoàn, tôi đã mời thày về dạy võ thuật riêng.

Lúc đầu là tập "khều khều", chân tay cứng nhắc. Khều mãi mà động tác không nhanh nhẹn, uyển chuyển được. Thày dạy cũng nản, tôi cũng nản, sau quen dần thày quý trò mà thương nên chỉ bảo tận tình. Thay vì chỉ tập 2 tháng, tôi đã phải tập đến 5 tháng để có thể vào vai diễn như khán giả đã thấy.

- Vai diễn trong "Lục Vân Tiên" có ý nghĩa như thế nào với chị?

- Với diễn viên chuyên nghiệp, vai diễn đầu tiên quả là quan trọng. tôi thì khác. Đài từ không biết, kỹ năng không có, thích thì diễn và cố gắng để nhập vai và thể hiện cảm xúc của nhân vật bằng những gì tôi cảm nhận được. Trước đó, tôi không phải là diễn viên mà chỉ vô tình được một vài đạo diễn phát hiện là có khả năng diễn xuất. Phát hiện ra rồi để đó dài dài à. Lục Vân Tiên là đất diễn đầu tiên mà tôi có cơ hội được diễn, giống như hạt mầm, gieo thì nó sẽ nảy nở thôi. Tốt hay không tốt thì điều đó lại phụ thuộc vào mảnh đất ấy nên tôi nghĩ việc phát hiện khả năng diễn của tôi quan trọng hơn việc giao cho tôi vai diễn nào.

- Chị muốn nói đến đạo diễn Phước Sang - người đã nhìn thấy khả năng diễn xuất của chị?

- Năm 1992, "chú" Phước Sang gặp tôi chạy trên đường với chiếc xe Gennio - chiếc xe duy nhất có ở Việt Nam lúc đó, thấy tôi là lạ, ngồ ngộ không giống con bé con ngày nào theo má đi diễn đã ấn tượng ngay. Khả năng diễn xuất có, vào vai nữ trong bộ phim Em và Michael được không? "Chú" đã phải ngậm ngùi bỏ ý định đó vì tôi không "xứng đôi vừa lứa" cho lắm với chàng Michael đẹp trai, bảnh bao, hào hoa do nam diễn viên Huỳnh Anh Tuấn thủ vai.

- Sao lại không xứng đôi vừa lứa?

- Anh Huỳnh Anh Tuấn thì quá lý tưởng mà tôi thì... đã có gì đâu. Lơn lớn một chút, nhanh nhẹn một tí nhưng xét trên tổng thể vẫn chưa là... thiếu nữ ấy mà.

- Sau lần ngắm trượt đó, "chú" Sang và chị tiếp tục gắn bó với nhau như thế nào?

- Có lẽ thời điểm đó tôi còn nhỏ quá nên dù nhìn thấy khả năng có thể diễn được của tôi, "anh" Sang cũng chưa dám giao vai. Vô tình vào ngày cuối năm 2001, phòng trà 2B của anh Phước Sang trước đây có tổ chức một cuộc thi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, khi mà tôi giành giải Nhất, có thể anh Sang đã nhận thấy tôi đã chín chắn, có chiều sâu hơn để chủ động được điều mình muốn và không muốn. Thời gian tiếp sau, anh Sang đã là người luôn luôn giúp tôi trong các vai diễn.

- Chỉ sau 2 năm từ một người chưa đóng phim bao giờ, chị đã trở nên nổi tiếng với hàng loạt vai diễn trong các bộ phim ăn khách như "Đẻ mướn", "Khi đàn ông mang bầu"... chị nghĩ sao về điều này?

- Tôi không nghĩ mình là diễn viên nổi tiếng. Bản thân tôi khi nhận vai diễn đã rất cố gắng để diễn sao cho tốt, hóa thân vào nhân vật sao cho thật nhất để có thể sống cùng nhân vật. Chưa được học về kỹ năng diễn xuất, hạn chế về kỹ thuật nên tôi chỉ biết sống hết mình với nhân vật. Từ vai diễn Hoài Như (Lục Vân Tiên) đến vai diễn Mai (Đẻ Mướn), tôi hiểu khán giả đòi hỏi ở tôi nhiều hơn về kinh nghiệm, khả năng diễn xuất, chiều sâu của nhân vật. Khán giả càng nhắc đến nhiều, ra đường thấy nhiều người nhận ra tôi hơn thì áp lực đối với tôi trong công việc càng lớn.

- Tại buổi ra mắt bộ phim "Đẻ mướn", chị nói ít hơn bình thường. Chị chưa sẵn sàng để trở thành người của công chúng?

- Nói chuyện với người này hay người kia, tôi bị mất thế chủ động nhưng rơi vào chỗ đông người, tôi luôn "cứng miệng". Tôi chưa quen với việc khi ra đường có người này người kia nhận ra mình. Thoạt đầu, khi mới đi diễn có người nhận ra cảm thấy vui và sướng lắm nhưng bây giờ lại mong sao ít người nhận ra hơn. Tôi không muốn thay đổi và sẽ cố gắng cân bằng để không thay đổi.

- Thay đổi một chút để phù hợp với công việc cũng hay đấy chứ. Tại sao chị lại phải cân bằng để không thay đổi?

- Không quá ngô nghê, nhan sắc vừa đủ để đạt điểm 5. Ở giới hạn đó, tôi cảm thấy an toàn vì không phải đua tranh với ai và cũng ít bị phê bình. Với tôi có được sự cân bằng là một điều hạnh phúc.

- Kinh doanh phát đạt, cánh cửa nghệ thuật lại rộng mở, khi nào chị sẽ nghĩ đến chuyện lấy chồng, sinh con?

- Tôi luôn rõ ràng mọi chuyện, lấy chồng sinh con thì phải thế nào, chăm lo cho gia đình ra sao? Làm nghệ thuật không thể không đầu tư thời gian và công sức. Chưa biết thì đứng nhìn, có đôi chút dửng dưng nhưng bước chân vào rồi thấy say và ham lắm. Cái duyên với nghệ thuật vừa đến, tôi không muốn bỏ qua nó.

- Mọi người khen chị có đôi mắt biết nói và đôi môi quyến rũ. Chị thấy thế nào?

- À, đó là nhận xét của mọi người thôi còn tôi nghĩ rằng tôi không đẹp cũng không xấu, nhưng tôi biết mình có vẻ đẹp riêng khó lẫn với người khác và dường như một phần nằm ở tính cách.

- Mẫu người đàn ông mà chị cho là lý tưởng?

- Tôi không ép mình vào một chuẩn nào cả thì sao lại phải đưa ra điều kiện này hay điều kiện kia để tìm sự lý tưởng nhỉ? Tuy nhiên, tôi rất thích người đàn ông có nụ cười rộng lượng với hàm răng trắng.

- Vậy còn Phước Sang thì sao?

- Anh Sang thì khác, tôi đánh giá cao anh Sang bởi anh là người có nghị lực và giàu trí tuệ.

- Nhưng hơi quá "già" so với chị. Điều đó có ảnh hưởng gì?

- Ồ, tôi lại rất thích đàn ông lớn tuổi. Đơn giản là càng lớn tuổi họ càng chín chắn. Quan trọng hơn là họ có thể "chịu" được tính cách của tôi.

- Khả năng nội trợ của chị thế nào?

- Tôi thích ăn nhiều món nên cũng biết và có thể nấu được nhưng lại hơi kỳ quặc một tí là tôi chỉ muốn làm đầu bếp chính: không đi chợ, không sửa soạn mà chỉ có cầm đũa và dụng cụ nấu thôi.

(Theo Ngày Nay)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net