Không giống ai
"Tôi rất tự tin vì một lẽ đơn giản; tôi chẳng có gì hay ho, cũng không phải tôi giỏi hơn người khác mà vì tôi không lặp lại người khác. Mặt khác tôi chơi với bạn bè chân tình, 19 tuổi đã rời gia đình vào Sài Gòn tự lập đến bây giờ và sống đàng hoàng, không rượu bia, thuốc lá, ma túy, gia đình tự hào và tin tưởng ở tôi", đạo diễn Vũ Ngọc Đãng tâm sự với Thể Thao Ngày Nay.
- Anh có lối phát ngôn khá bạo miệng cũng khiến nhiều người khó chịu, anh nghĩ sao về thói quen này?
- Tôi không quá đặt nặng vấn đề này. Điều quan trọng nhất là tôi được nói. Bản thân mình không dám nói đúng điều mình nghĩ thì làm sao dám làm điều mình muốn làm. Nhiều lúc nói ra tôi cũng không tự tin lắm, không biết người ta có "đập" mình không? Mà tôi cũng bị "đập" hoài. Nhưng tôi cố nói và tập cho mình thói quen không sợ. Có lần tôi nói với bạn thân của mình là đạo diễn Nguyễn Quang Dũng: Kỳ lạ thật, một đứa như tôi không có chút gì ngông cuồng mà mới nói đúng điều mình nghĩ thôi đã được coi là cá tính và ngông cuồng rồi.
- Vậy anh có định điều chỉnh cách ăn nói của mình để không bị ghét?
- Tôi biết những điều tôi nói có nhiều người ghét, nhưng cũng có ít người thích. Số ít người thích đó là được rồi. Khi nào cả trăm người cùng ghét mình thì tôi mới lo.
- Anh tự phác họa về mình như thế nào?
- Xem phim Chuột, nhiều người nghĩ tôi là người sâu sắc. Đến khi gặp thì thất vọng và họ phàn nàn rằng tôi khùng khùng, điên điên chứ đâu có sâu sắc. Chuột chỉ là góc nhỏ trong con người tôi. Bản chất của tôi là bốc đồng, nhí nhố, không thích màu mè, không thích được tán dương. Trước đám đông, tôi thường e dè, 10 giờ tối đi ngủ, 6 giờ sáng dậy. Ngoài cà phê, chẳng nghiện thứ gì, không bao giờ đi la cà, nhậu nhẹt với bạn bè.
|
| Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng. |
- Và anh muốn đóng dấu sự khác biệt của mình bằng cái đầu láng bóng?
- Chưa bao giờ tôi cố tình tạo ra sự khác người. Chỉ cần thấy tôi nuôi tóc, mọi người sẽ biết vì sao tôi để đầu trọc. Học năm thứ hai đạo diễn Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh TP HCM, tình cờ tôi nghe mọt cô bạn hỏi Quang Dũng: Anh chơi với Đãng, có biết Đãng để tóc thật hay giả không? Dũng nói đó là tóc thật của tôi. Cô ấy bảo: "Tóc thật, hèn chi xấu như vậy". Thế là tôi quyết định cắt phăng mái tóc dài ngang vai và để đầu trọc đến bây giờ. Đúng là nhìn mặt tôi sáng hơn nhiều so với thời để tóc.
- Vậy cái đầu trọc có đem lại những phiền phức gì cho anh?
- Có báo đã đưa rằng: "Có đạo diễn trẻ vừa mới làm một phim được dư luận hơi khen ngợi đã vội cạo trọc đầu, mặc áo Tàu đi nghênh ngang...". Trong đó giới đạo diễn chỉ mỗi mình tôi để đầu trọc, nhưng tôi đâu có mặc áo Tàu và tôi để đầu trọc trước khi làm Những cô gái chân dài kia mà. Có lần xuất hiện trên truyền hình, phóng viên thấy mũ chụp đầu tôi lại và nói để đầu trọc trông phản cảm. Nhiều người hay nhầm lẫn tôi với ca sĩ Phan Đinh Tùng. Tuy nhiên, để đầu trọc cũng có cái lợi. Khi mới ra trường, chưa có việc làm, tôi thuê nhà ở khu lao động nghèo, khu đó toàn giang hồ, thấy tôi đầu trọc cứ đi ra đi vào không nói tiếng nào họ tưởng tôi là dân anh chị nên không dám gây chuyện.
- Thời trang của anh như thế nào?
- Không có gì đặc biệt, thường là quần jeans, áo thu, tôi thường mua đồ "sida", không mua nhiều, mỗi năm cũng chỉ vài lần. Tôi cũng từng là một người mẫu thời trang cho một hãng đồ lót đầu tiên ở Hàn Quốc tại VN. Họ đặt vấn đề mời tôi làm người mẫu, thấy thú vị nên tôi nhận lời nhưng sau đó hãng này bị "sập".
- Về ngoại hình, anh thấy mình còn chưa tự tin ở điểm nào?
- Đó chính là khuôn mặt vì nó không có gì xuất sắc nhưng tôi tự tin về "phom" của mình. Tôi thường xuyên đi tập thể hình nhưng đến khi làm phim tôi lại không tập được và sút 5-6 kg. Nếu không làm phim, chắc người tôi sẽ rất đẹp.





