Sợ nhìn người đẹp
"19 tuổi, tôi yêu lần đầu, cuộc tình mới kéo dài một tuần thì người ấy đã bỏ đi và tôi thành người thất tình. Tôi cũng đã trải qua một hai mối tình nữa nhưng rồi cũng tan vỡ... Bây giờ, tôi không dám nhìn lâu một cô gái đẹp, sợ mình sẽ tương tư...", Nguyễn Phi Hùng tâm sự với Phụ Nữ.
- Sau 5 năm đi hát, với những thành quả đã đạt được, anh có thấy mình đã trở thành “ngôi sao”?
- Với tôi, hai từ “ngôi sao” còn rất xa vời. Nếu so sánh với những bậc đàn anh trong nước và những tài năng của thế giới, tôi thấy mình như đang giậm chân tại chỗ. Tôi vẫn ước mơ vươn tới "ngôi sao" - "ngôi sao" ở đây là đỉnh cao của tài năng chứ không phải là cái gì hào nhoáng phô trương. Tôi còn phải nỗ lực nhiều, rất nhiều cho ước mơ của mình... Tôi sống giản dị và yêu thích cuộc sống giản dị. Hằng ngày, ra đường gặp một lời chào, một nụ cười thân thiện cũng đủ khiến tôi hạnh phúc vì công chúng đã nhớ đến mình... Có mắc bệnh "ngôi sao" hay không là do nhận thức, tính cách và nền tảng văn hóa của người nghệ sĩ. Quan trọng là giá trị thật, mọi cái giả đều không đứng vững.
- Sao mọc rồi sao mờ đó là quy luật tự nhiên và quy luật cuộc sống cũng vậy. Vậy anh đã tính đến mức độ bền lâu của nghề múa và nghề hát như thế nào?
- Múa, hát cũng như đá bóng là những nghề nhanh lên "tướng" nhất, nhưng ngoài 30 tuổi là đã thành "lão tướng". Dù vậy tôi lại nghĩ, gừng càng già càng cay. Vấn đề không phải là tuổi tác mà chính là ngọn lửa đam mê đối với nghề. Nếu tuổi còn trẻ mà thiếu "lửa" thì cũng chẳng thể theo nghề. Nếu cao tuổi mà vẫn yêu nghề thì vẫn có thể tiếp tục hoạt động. Cầu thủ bóng đá khi cao tuổi có thể làm huấn luyện viên.
Nghệ sĩ múa lớn tuổi có thể làm người dạy múa. Ca sĩ lớn tuổi đứng trên sân khấu sẽ là một pho kinh nghiệm. Cái chính yếu là nỗ lực của người nghệ sĩ, phải luôn luôn học hỏi và tìm kiếm cái mới... Thật tình mà nói, hiện nay tôi chưa nghĩ tới chuyện đường dài về sau, vì trước mắt còn quá nhiều việc cần phải làm.
|
| Ca sĩ Nguyễn Phi Hùng |
- Có ý kiến cho rằng Nguyễn Phi Hùng là sản phẩm của công nghệ lăng xê. Anh nghĩ gì về dư luận đó?
- Tôi không hề tự ái hay phật ý vì dư luận đó. Tôi nghĩ, công nghệ lăng xê cũng cần thiết và có giá trị. Công nghệ lăng xê đã tạo điều kiện thuận lợi cho người nghệ sĩ đến với công chúng gần hơn, nhanh hơn. Tuy nhiên, vai trò của công nghệ lăng xê chỉ ở bước đầu, còn về lâu về dài thì phải tùy thuộc vào khả năng, nội lực của người nghệ sĩ và sự thẩm định của công chúng.
- Hiện nay, chuyện trang phục của ca sĩ cũng được dư luận quan tâm, quan niệm của anh về thời trang như thế nào?
- Mỗi nghệ sĩ đều có cái gu riêng trong lựa chọn trang phục biểu diễn, nhưng nói cho cùng chính khán giả là "giám khảo" quan trọng nhất giúp người nghệ sĩ nhìn ra trang phục của họ đẹp hay xấu... Tôi nghĩ, trang phục của nghệ sĩ không nên quá cầu kỳ mà nên giản dị. Cái giản dị là cái đẹp và dễ đến với công chúng. Trang phục giản dị luôn làm cho tôi tự tin. Khi lên sân khấu, tôi sẽ tùy theo chương trình, tùy theo bài hát mà lựa chọn trang phục sao cho phù hợp (hoặc là vest hoặc là những kiểu dáng bụi bụi trẻ trung). Trong sinh hoạt hằng ngày, tôi ăn mặc bình thường như bao nhiêu thanh niên khác và lẫn vào mọi người.
- Đã tham gia 4 phim với 4 vai diễn có tính cách hoàn toàn khác nhau, đã đoạt giải "Diễn viên trẻ triển vọng", anh có ý định tiếp tục thử sức mình với lĩnh vực điện ảnh?
- Tôi đến với điện ảnh thật tình cờ, nhưng khi nhập cuộc thì tôi lại đam mê. Tôi muốn tiếp tục tham gia đóng phim để thử sức với những dạng vai diễn mới.
- Ở tuổi mới lớn, hình như có dạo anh cũng không được “ngoan" và đã một lần làm cho mẹ anh phải khóc, chuyện này thực hư thế nào?
- Năm đó tôi 19 tuổi, vừa rời khỏi trường múa về công tác tại Đoàn Ca múa nhạc Trung ương. Công việc không như mong ước, thời gian rảnh rỗi nhiều, cộng thêm tính ham vui của tuổi trẻ, tôi thường tụ tập bạn bè lang thang đi chơi khuya, đôi khi đi nhậu. Những cuộc chơi vô bổ của tôi đã khiến mẹ tôi rất lo lắng. Trong khi đó, tôi lại ương bướng và lì lợm, tự cho mình là đúng và muốn thoát khỏi sự quản lý của bố mẹ. Một đêm, tôi đi chơi về khuya, mẹ đã nói với tôi những lời than trách và mẹ khóc... Trước những giọt nước mắt của mẹ, bao nhiêu sự ương bướng của tôi đã tan hết. Ngay lúc ấy, tôi nghĩ mình phải đi đến một nơi nào đó, để làm lại. Kể từ ngày đó, tôi không làm bất cứ một điều gì khiến mẹ tôi phải buồn, phải khóc nữa. Sau này khi nghe bài hát Khi mẹ khóc (Trần Lê Quỳnh) tôi rất đồng cảm với ca từ “Khi mẹ khóc, người đàn ông bỗng thấy mình bé lại...”.
- Mỗi ngày anh nhận được từ 200 đến 300 bức thư của các fan hâm mộ, anh trả lời được bao nhiêu thư trong số đó?
- Có một người phụ giúp tôi trong việc đọc thư. Tôi chỉ có thể chọn ra để trả lời một số thư cần thiết. Tôi đã lập một trang web riêng để các fan có thế truy cập tìm kiếm thông tin tiên quan đến cá nhân tôi. Các fan nữ viết thư tỏ tình là chuyện thường, có những bức thư tình và những bài thơ tình viết rất hay. Những khi đi diễn ở tỉnh, có cả những fan nữ cứ ôm lấy tôi mà khóc, hôn, cấu véo, cắn... Dù các fan biểu hiện tình cảm theo cách êm dịu hay "bạo lực" thì tôi cũng đều phải đón nhận một cách vui vẻ. Thú thật, không tránh khỏi những lúc tôi thấy xao xuyến, rung động trước một fan nữ nhưng tôi phải nhắc mình hãy bình tĩnh, đừng để bị cuốn vào...
- Tại sao anh tại không muốn bị cuốn vào tình yêu?
- Ở thời điểm này, tôi muốn tập trung toàn bộ cho công việc. Thật ra, bây giờ nếu có yêu ai thì tôi cũng không có thời gian dành cho người ấy, mà như vậy thì chỉ hai ngày là người ấy sẽ chán tôi ngay...


