Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Yêu như là sống

"Công việc của tôi luôn đi kèm với thu nhập và ngược lại. Làm thơ có kèm theo in ấn. Còn yêu đương thì là tất cả rồi, yêu như là sống mà. Tôi đang chịu nhiều sức ép: Công việc, tiền bạc, thi ca và tình cảm. Có một chút “xì-trét” và có nhu cầu “rì-lách” nhưng lại quá bận", Phan Huyền Thư tâm sự với Sinh Viên.

- Qua bộ phim về thời đại @, chị rút ra được những bài học thích đáng nào cả về chuyện chuyên môn, cần câu cơm và thời đại?

- Tôi biết, với tư cách là một biên kịch, tôi đã nói nhiều hơn đạo diễn, nhưng bản thân bộ phim cũng là một tuyên ngôn với xã hội. Tôi tiếc vì mình chưa đủ tài tự biến những ý tưởng của mình thành tác phẩm (tôi vẫn mong chờ điều đó mà!). Nhưng tôi tin rằng những gì được trao đổi thẳng thắn trên báo chí cũng là một cầu nối với những ai quan tâm đến vấn đề thế hệ. Tôi thấy rất hài lòng vì phim đã gây được chú ý, cả khen lẫn chê. Quảng cáo có cần thiết cho các bộ phim không?

- Có ý kiến cho rằng "Thời đại @" của chị thể hiện khát khao được các thời đại khác thừa nhận, chị nghĩ sao?

- To tát thế? Nói ngược lại xem nào. Liệu các thế hệ đi trước có xóa sổ được thế hệ @ không? Chúng ta có tiêu diệt được công nghệ thông tin trong cuộc sống hiện đại này không? Thừa nhận giá trị của các thế hệ đi trước và khẳng định giá trị của thế hệ mình là nhiệm vụ chung của loài người đấy chứ!

Nhà thơ Phan Huyền Thư.

Nhà thơ Phan Huyền Thư.

- Thơ của chị quá nhiều ẩn ức và có cảm tưởng chị thường chôn vùi vô số điều chị muốn. Vì sao vậy?

- Giữa “tôi không có” và “hãy cho tôi” là một khoảng cách. Khoảng cách ấy chính là kiểu “vòi vĩnh” của tôi với độc giả. Nhưng tôi sẽ tạo nên chứ không ngồi đợi đâu, tôi đã quá già để được gọi là @. Không còn nhiều thời gian để chờ đợi những món quà viển vông nào đó của số phận nữa.

- Chị từng hoảng sợ vì chính những người cùng thế hệ với mình chưa?

- Tôi hoảng sợ trước những gì không thể tưởng tượng được. Con người thuộc nhiều thế hệ khác nhau đều tiềm ẩn nỗi lo sợ rất “thời đại”. Chẳng hạn mất sổ gạo, mất xe đạp hay mất lap top, mất USB, mất password, mất thẻ ATM... đều là mất tài sản cả. Nhưng mất đi sự yêu quý chính bản thân mình mới là điều khủng khiếp. Tôi đã thấy điều đó ở thế hệ trẻ Việt Nam. Tại sao họ nghiện ma túy, tại sao họ đua xe, tại sao họ thích bạo lực và đề cao nhục dục?

- Gần đây chị hay đăng thơ trên những tạp chí hải ngoại, chị mong muốn gì ở sự cộng tác này?

- Với tôi người Việt ở đâu cũng là người Việt, mũi tẹt da vàng và viết chữ quốc ngữ. Chữ nghĩa có sắc tộc nhưng không có biên giới. Tôi nghĩ, người Việt ở hải ngoại đọc thơ tôi mà đón nhận thì quá hay. Còn nếu vì sự đón nhận này mà độc giả trong nước quay lưng lại với tôi thì chính tôi phải xem lại mình. Tổ quốc cũng là của chung, thi ca cũng chẳng của riêng ai.

Riêng về thơ trẻ, tôi không nghĩ nhiều. Hãy viết, hãy thể hiện mình và để độc giả, thời gian phán xét.

- Thơ, thực sự là một sự hiến dâng chăng, khi mà thị trường in ấn có vẻ như ngoảnh mặt với nó?

- Đừng nghĩ về thị trường in ấn, mặc dù... về bản chất, thơ là thị trường của các tâm hồn chứng khoán. Người ta sẽ đầu tư “cổ phiếu cảm xúc” đúng với những bài thơ hợp túi tiền và sự may rủi của mỗi cuộc phiêu lưu khi đọc nó. Đừng quá liều lĩnh nhưng cũng đừng quá chắc lép khi đọc thơ. Kinh nghiệm của tôi là đã có khi trở thành tỉ phú khi đọc được một câu thơ lạ, có khi tay trắng chỉ vì chăm chăm vào một cái tên quá “Đa Đề”.

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net