Thứ sáu, 13/4/2012 09:30 GMT+7

Như đã dấu yêu

Nhi nhớ gương mặt, mắt, môi, cả cái cách Lâm vòng tay qua eo, kéo cô về phía anh.

Hồng Hải
(Truyện ngắn của tôi)

Lâm về rồi, Hoài vẫn còn ngơ ngác. Ngơ ngác vì lời Lâm nói rằng: "Lâm chưa muốn cưới đâu nhưng vì gia đình giục quá, ra Giêng mình cưới nhau nhé!". Vậy mà Hoài tưởng Lâm đang cuống lên giục Hoài cưới vì lo Hoài đổi ý. Kể cũng lạ, yêu nhau 5 năm, chưa một lần đi quá nụ hôn, vậy mà Lâm không sốt ruột muốn đưa ngay Hoài về làm dâu sao?

Cái lần gặp Lâm đầu tiên, bốn mắt chạm nhau, Hoài đã nghĩ thầm, "vậy là sắp có chuyện vui đây". Còn Lâm nghĩ: "Cô này trẻ con nhỉ, bé xíu lại cắt tóc ngắn như búp bê, thử nói chuyện xem có thông minh không?". Nhưng Hoài thông minh thật.

Lâm cứ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Lần thứ "n" gặp Hoài thì Lâm thú nhận là anh đã yêu Hoài mất rồi, "mối tình đầu đấy nhé!", Hoài cứ cười thôi. Lâm lúng túng rồi bảo: "Coi như chưa nói gì nhé, Hoài coi Lâm là bạn là vui rồi". Niềm vui ấy của Lâm phải kéo dài thêm một năm nữa, Hoài mới chính thức nói yêu Lâm. Hoài cứ ngỡ như mình lạc vào một thế giới khác. Lâm với Hoài giống nhau quá! Yêu đương gì mà cứ gọi "lão già kia", chả khi nào nói được tiếng "anh - em" dịu dàng. Chuyện vui của Hoài và Lâm bắt đầu rất nhẹ nhàng. Cảm giác ấm áp và gần gũi khi hai đứa bên nhau. Vậy mà tối nay Lâm lại bảo chưa muốn cưới đâu là sao?

Sắp tới Lâm sẽ lấy vợ mà cưới ai? Anh còn chưa mường tượng được trong đầu cô dâu của mình như nào? Là Hoài? Hai gia đình đã chuẩn bị cho đám cưới được mấy phần rồi. Lâm cũng đã lên mạng thử search ngày cưới của hai đứa. Cái trang web tử vi ấy xem được đủ mọi trò. Nào là xem duyên tiền định, xem cung, xem tuổi, bói bài tây, bói Quan âm...

Lâm gõ tuổi của Hoài và lập tức trang web cho ba đáp án. Lâm chọn tháng Giêng vì tháng Tư thì đã sang mùa hè, còn tháng Bảy thì ngâu, các cụ bảo kiêng, không cưới được. Lại hì hụi xem ngày nào trong tháng Giêng hợp với tuổi của Hoài và cả Lâm nữa. Rồi nhấc điện thoại nhưng không gọi cho Hoài mà bấm số của Nhi.
- Nhi à, Lâm đây, trưa nay đi ăn cơm cùng nhau đi?
Đầu dây bên kia ngập ngừng, rồi bảo:
- Ừ, cũng được.

dauyeu-456579-1368230627_500x0.jpg

Cả công ty biết Lâm và Nhi thân nhau. Thiên hạ đồn thổi cũng nhiều chuyện. Đôi khi anh tự hỏi: mình đang làm gì thế này? Hoài thì vẫn gặp mỗi tối thứ bảy nhưng nắm tay bớt xao xuyến đi một ít. Trong khi ngày nào cũng gặp Nhi. Nhi mắt cười, môi cười, rạng rỡ và cũng thông minh lắm! Lối đối đáp của Nhi cứ làm Lâm phải mất ba giây suy nghĩ. Nhi thì chả hay biết gì về Hoài, ban đầu gặp Lâm, nghĩ: "Tên này chắc đáng tuổi em mình" vì nhìn Lâm trẻ quá! Lúc biết tuổi rồi thì bảo gọi ấy - tớ cho ra bạn bè. Anh người yêu cũ của Nhi thắc mắc: "Sao em hai mươi sáu tuổi rồi mà xưng hô như trẻ con thế?". Nhi cười cười, nghĩ, Lâm cũng trẻ con như Nhi mà. Vậy nên Nhi hết dè dặt.

Cái lần đi xem phim cùng nhau, lúc Nhi đang giật thót mình vì anh chàng diễn viên đẹp trai bị hất tung lên trong một vụ nổ thì Lâm nắm lấy tay Nhi, cù nhẹ vào lòng tay... Nhi lại giật thót người lần nữa. Hẹn hò kiểu này dễ khiến người ta đau tim thật! Nhi nghĩ: "Cái người này sẽ làm cho mình khó quên đây". Rồi tranh thủ những lúc rảnh rỗi giữa giờ làm việc, chát chít với nhau mê mải. Từ khi chia tay người yêu, Nhi chạy trốn nhiều rồi. Cứ phải lắng mình đi, phải bình thản nhìn tình yêu ngày một xa.

Vậy thì lần này sao không ngồi lại đâu đó cho bình tâm, cho cái người đang hì hụi chạy phía sau kia đuổi kịp. Rồi đôi khi Nhi lại muốn mọi chuyện kết thúc đi, không có nickname quen tên, không có cửa sổ chát nhấp nháy hiện lên trong khi câu chuyện đã dài lê thê, chả còn thông tin gì đành hỏi Lâm "đang làm gì đấy?". Những tình cảm cứ chồng chéo lên nhau. Còn Lâm, đọc trong một bài viết trên trang web rằng khi cô cáo nào mà thỉnh thoảng lại hỏi đang làm gì đấy thì rõ là cáo đó đã xếp mình vào danh sách các chàng gà dự phòng.

Tối ấy, trong bữa ăn, mẹ Lâm hỏi: "Sao dạo này không thấy Hoài đến chơi?". Tự nhiên Lâm cáu và bảo: "Con sẽ không cưới ai hết, đời độc thân muôn năm". Mẹ giật nảy người, nhìn thằng con trai mà ngỡ ngàng. Lâm nghĩ đến Hoài, nhớ hôm Lâm nói với Hoài rằng "mình chia tay đi", có lẽ Lâm yêu người khác mất rồi. Hoài lặng lẽ khóc, chẳng nói câu nào. Lâm nghĩ thà rằng Hoài nổi giận với Lâm, Hoài xỉ vả, đuổi Lâm ra khỏi nhà, có lẽ anh đỡ day dứt hơn. Đằng này Hoài cứ im lặng, cứ vẫn là Hoài của 5 năm trước Lâm gặp. Nhưng rồi những mắt cười, môi cười và những câu chuyện hài hước của Nhi làm Lâm bình tâm hơn một chút.

Nhi thì vẫn vô tư nghĩ chắc: "Lâm chưa hề biết yêu là gì, nói gì đến chuyện có người yêu sắp cưới". Mỗi ngày, cả hai đều cố gắng tìm đủ lý do để hẹn hò dù chỉ nhìn thấy nhau giữa đám đồng nghiệp tinh nghịch hay chỉ nắm tay nhau trong góc quán cafe nhỏ mà nghe lòng ấm áp lạ lùng. Những khám phá mới trong tình cảm đôi khi khiến chính người ta phải giật mình.

Nhi đôi khi đã mường tượng trong đầu, Nhi và Lâm sẽ đi chụp ảnh cưới ở Bảo tàng dân tộc học. Chiều chiều, Nhi sẽ ngồi sau xe Lâm đi dạo phố mà phải bỏ hai tay vào túi áo Lâm như hai kẻ yêu nhau đấy nhé! Còn con gái của hai người sẽ xinh xắn giống như Nhi đang "ứ ừ" đằng trước, "con muốn mang quả bóng bay đẹp đẹp ngoài hồ kia về nhà cơ, bố Lâm mua cho con đi"... Nghĩ đến đấy thì Nhi ngủ thiếp đi mất rồi. Còn Lâm thì nghĩ nếu Nhi đồng ý thì ngày hai mươi tháng Giêng sẽ là ngày cưới của anh và Nhi. Lâm nghĩ rất lâu, có nên kể về Hoài không nhỉ?

Nhưng Nhi đã lờ mờ nhận ra các cuộc hẹn hò với Lâm sẽ chẳng được lâu. Nhi cứ day dứt mãi tại sao lại đọc tin nhắn trong điện thoại của Lâm, cái tin Lâm gửi cho Hoài hôm sinh nhật, Lâm hẹn Hoài đi mua nhẫn cưới... Nhi nghĩ, vậy là thôi rồi, sẽ không có ảnh cưới ở bảo tàng, chẳng có bóng bay cho con gái, chẳng có những chiều tình tứ ngồi sau xe Lâm nữa... Nhưng rõ ràng là Nhi không quên được.

Nhi ngồi đọc lại file word đã lưu lại những câu chuyện chát chít không đầu không cuối của hai người. Nhi nhớ gương mặt, mắt, môi, cả cái cách Lâm vòng tay qua eo Nhi, kéo Nhi về phía Lâm nữa. Nhi bật bài nhạc Như đã dấu yêu ngồi nghe hai lần (sến không chịu nổi), nghĩ là mai mình sẽ gửi cho Lâm bài này và bảo anh về với Hoài đi, anh không phải nói gì hết cả. 

Lâm vẫn gặp Nhi ở công ty. Nhi vẫn mắt cười, môi cười với anh nhưng xa cách quá chừng. Anh vẫn tự dằn vặt. Lần cuối cùng hẹn hò, Nhi đã dẫn Lâm đi Bảo tàng dân tộc học, rạng rỡ nắm tay anh, nói là sau này đi chụp ảnh cưới Nhi sẽ mặc váy hồng, sau này Nhi sẽ có hai đứa con xinh xắn... Nhi nói, Nhi cười mà nghe lòng mình đau thắt.

Lúc về, Nhi vòng tay ôm Lâm thật chặt, Nhi chả nói gì về Hoài cả. Tối qua Hoài bảo cô hiểu Lâm quá mà, chuyện Lâm nói hôm trước, cô coi như anh nói đùa thôi. Lâm cảm thấy điếng người và nghĩ: "Vậy là trái tim mình nhỏ đi mất rồi".

Mỗi lần chạy xe qua Viện bảo tàng, Lâm lại tự hỏi liệu ra Giêng, cô dâu của Lâm có mặc váy hồng không. Rồi lại thờ người nghĩ liệu đó có phải là dấu hiệu nhung nhớ một người?

Vài nét về tác giả:

 
  • Super Hair Regro trị hói và rụng tóc

  • Trị nếp nhăn, thâm và sưng ở mắt

  • Lông mi dày đẹp hơn với StarLash

  • Giảm cân với MaxSlim -1