Thứ bảy, 2/6/2012 06:00 GMT+7

Chỉ là em thích anh thôi

Lần đầu em cảm thấy vui vì được gặp anh mỗi ngày, lần đầu lén nhìn anh mà thấy mặt mình nóng ran như vừa bị bắt quả tang.

Lily

"Thứ bảy máu chảy về tim", người ta khi đang yêu đều nói thế. Nhưng em - cô gái đã không còn ở cái tuổi teen nữa, đã gần ngấp nghé 30 rồi. Em, cô gái mà ai gặp cũng hỏi câu cửa miệng: "Khi nào cưới chồng?", đáp lại là nụ cười tươi nhí nhảnh của em - cô gái tuổi 27. Em không sợ cô đơn, không buồn khi ở một mình, em có thể nói là khá lạc quan tới mức bạn bè vẫn đùa: "Bà già mà teen quá!". Em cứ vui tươi như thế cho đến ngày em tiếp xúc với anh...

Anh - một người bạn, người quá nổi trội giữa đám đông, có thể là hoàng tử của rất nhiều cô gái. Em không để ý đến anh, cũng chẳng mấy khi em để ý người lạ, em chẳng có chút ấn tượng nào về anh. Vì thế mà dù ta biết nhau cả một khoảng thời gian dài thì ngoài tên anh ra, em chẳng hề biết gì về anh cho đến một ngày...

Chiều thứ bảy, quán cafe không đông người lắm, vì có việc cần nhờ nên em hẹn anh. Đây là lần đầu mình nói chuyện với nhau, không nhiều nhưng đủ để biết thêm đôi chút về người bạn này và từ ngày đó, em bắt đầu để ý anh. Bởi anh có rất nhiều điểm chung với em. Từ ngẫu nhiên, tò mò, rồi dần dần, em muốn tự tìm hiểu về anh. Càng tìm hiểu lại càng bất ngờ và thấy em hình như rất quan tâm tới mọi thông tin về anh.

thichanh-912773-1368239298_500x0.jpg

Em, lần đầu cảm thấy vui vì được gặp anh mỗi ngày, lần đầu lén nhìn anh mà thấy mặt mình nóng ran như vừa bị bắt quả tang. Mỗi lần đi chơi chung mà có anh thì dù bận cỡ nào, em cũng nhất định phải tham gia. Em lần đầu quan sát thật kỹ những hành động và cử chỉ của một người khác phái, lần đầu cố gắng học thật tốt vì anh và em lần đầu... có những suy nghĩ kỳ quặc, hành động lãng xẹt vì anh. Em có rất nhiều cái "lần đầu" mà chính em cũng không thể giải thích được những hành động ấy.

Bây giờ em nhận ra hình ảnh của anh có ở khắp mọi nơi, từ trong trái tim cho đến trí nhớ của em. Em biết mình bắt đầu nhớ, bắt đầu suy nghĩ viển vông về một người. Và hình như tất cả những gì đang xảy ra với em là vì "em thích anh". Em chỉ có thể nói là "thích" thôi vì vẫn có những lúc em quên anh. Em vẫn còn ham vui với bạn bè, thậm chí, không quan tâm việc anh có bạn gái hay chưa, có thích em hay không?... Với em, tất cả không quan trọng.

Em thấy vui vì cảm xúc của mình. Ít nhất có một điều khiến em quan tâm, làm em vui khi nghĩ về nó và với em như vậy là ổn. Em lần đầu nói mình thích một người mà khiến bạn bè ai cũng mắt tròn mắt dẹp rồi hết miệng chữ A đến chữ O. Nghe em kể về anh, câu đầu tiên bạn em nói ra là: "Trời, cuối cùng con này cũng biết thích là gì". Rồi tụi nó xúm lại, bày cho em biết bao nhiêu cách để "cua" anh, bày tỏ tình cảm... em nghe rồi cười xòa.

Với em, thích một người đâu nhất thiết phải nói ra và cũng không nhất thiết phải để người ta thích lại mình. Em không bận lòng những điều như "cho đi thì phải nhận lại", em không ngại khi ai đó nói mình yêu đơn phương... Tất cả chỉ là em thích anh mà thôi.

 
  • Tặng 10 triệu đồng khi hút mỡ Vaser Lipo

  • Môi hồng gợi cảm tự tin xuống phố

  • 'Mua một tặng một' cùng Aime

  • Đẹp theo phong cách công sở